GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 89

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
La Dược khẽ hít một hơi, Lưu Ly liền dừng động tác. “Sao thế, đau lắm à?”

“Không phải… chỉ cảm giác quá mạnh.”

“Cần phải hiệu quả này. Anh đừng chống cự, việc nam giới bị châm cứu các huyệt như Quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nguyên, Thần Khuyết phản ứng rất bình thường.”

Vừa nói, ánh mắt hai người chạm nhau, Lưu Ly vội vàng lảng đi. cũng thấy ngại, nhưng vẫn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trấn an anh, sợ để lại ấn tượng tâm lý không tốt cho anh. “Bên ngoài đang bàn tán xôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xao, nói rằng một số người bị thuyên chuyển xuống đang bắt đầu trở về thành phố. Bố mẹ anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước đây làm đơn vị nào, nếu trở về thì về đơn vị không?”

“Bố anh, bố anh làm việc ở thành phố, chắc là vẫn sắp xếp chỗ đó thôi.”mở lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh trống lảng, anh cũng nhanh chóng trấn tĩnh lại.

“Mẹ anh, mẹ anh trước đây làm cục giáo dục, tuổi của mẹ cũng sắp nghỉ hưu rồi, chắc sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không chuyển đơn vị nữa.”

“Ồ. Mẹ anh giỏi quá nhỉ, làm việc cục giáo dục đấy.”

“Mẹsinh viên đại học, bạn cùng lớp với bố. Tốt nghiệp đại họckết hôn, hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bằng tuổi.”

“Thật lãng mạn, từ giảng đường đến váy cưới luôn.”

Anh hơi không hiểu ý cô, nhưng cũng đại khái biết gì. Nhắc đến chuyện này, mắt anh sáng rực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hẳn rất mong chờ sự lãng mạn. Nhưng rốt cuộc, lãng mạn cái gì? Anh nghe bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 học nhắc đến, nhưng anh thực sự không biết.

“Em nói xem, lãng mạn gì?”

“Lãng mạn hả…” Lưu Ly nhớ lại bản thân mình trước khi thế giới thay đổi, tuổi trẻ cũng từng khao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khát, lập tức trong mắt ngập tràn sao lấp lánh.

“Lãng mạn là… một người vượt qua núi non biển cả chỉ để gặp một người khác. Hoặc như bố mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh vậy, từ tóc xanh đến bạc đầu, từ giảng đường đến hôn nhân.mẹ chỉ cần liếc mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố đã biết mẹ muốn gì.”

“Đó sự ăn ý sau khi sống chung lâu rồi.”

“Anh cái người này, đúng người chẳng lãng mạn chút nào.”

Lưu Ly lườm anh một cái, không hề trách móc hay oán giận, chỉ đơn thuầntrêu chọc. Cô quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đi rửa tay rồi rút kim cho anh, lau từng cây kim bằng bông cồn rồi đặt lại vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hộp.

đang nghiêm túc làm việc của mình, không để ý đến vẻ mặt hoang mang của anh. Anh đưa tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấn vào điểm chảy máu, mấy lần mở miệng định nói đó, mấy lần lại buồn im lặng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Sao anh lại ngốc thế chứ, ngay cả dỗ dành người yêu cũng không biết. Mọi thứ được dọn dẹp xong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lưu Ly dùng khăn ướt lau tay cho anh, ngẩng đầu lên bắt gặp vẻ mặt ảo não của anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Sao thế này?”

đã sớm quên rồi, hoàn toàn không giận anh. Lời nói của anh không khơi dậy bất kỳ cảm xúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào trong cô, khiến anh cảm thấy thất vọngchán nản. Trong lòng không biết đang buồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều gì, nhưng anh biết đang tức giận chính mình.

“Không gì.”

Mãi cho đến khi tắt đèn lên giường, đặt tay lên eo anh, sự chú ý của anh vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đang suy nghĩ về cuộc nói chuyện trước đó. Anh thầm nghĩ đi nghĩ lại, đợi kết thúc điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trị rút tay về, anh đặt áo lót xuống rồi nằm ngửa ra.

“Lưu Ly.” Định nói đó với cô, nhưng vừa quay đầu lại thì đã ngủ mất. Sau khi điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trị cho anh, sẽ rất mệt mỏi, anh vội vàng im lặng không dám làm phiền cô.

Hôm sau ở nhà ngủ nghỉ, đến trưa ôngLa thấy con trai nhấc được cẳng chân lên, mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186chỉ là một biên độ rất nhỏ, nhưng điều đó có ý nghĩa thì không cần nói cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rõ, Trần Chi Ngôn kích động bịt miệng lại, La Cẩm Nghị cũng sững sờ đứng tại chỗ.

“Tiểu tứ!

La Dược ngẩng đầu cười với bố mẹ: “Có phản ứng rồi, chắc sắp đứng dậy được thôi.”

“Trời ạ.” Trần Chi Ngôn kích động nước mắt chảy ròng ròng. “Vợ con, đại công thần của nhà họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 La chúng ta mà!”

“Đúng vậy.”

Chân dưới của La Dược đã có phản ứng, bắt đầu tập luyện dưới sự giúp đỡ của bố mẹ. Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ly làm mấy cái khung bằng gỗ dựa theo dụng cụ phục hồi chức năng thời hiện đại cho anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đặt sân vào buổi chiều tối mùa hè.

“Để em vịn cho anh nhé.”

“Đừng, cứ để anh tự thử trước đã.”

“Được.”

Anhthể ngồi trên xe lăn nhấc đôi chân của mình lên, nhưng đây lần đầu tiên anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứng dậy. Ba người đứng bên cạnh đều chút căng thẳng, sợ anh ngã cũng sợ anh thất bại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không đứng dậy được.

“Con trai, con đừng quá cố gắng, nhất định phải vịn chắc nhé.”

“Đúng, bố con nói đúng. Con đã hơn một năm rồi, bắp gân cốt đều khônglực, lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu tiên đừng nên cố quá.”

La Dược không nói gì, hai tay nắm chặt lấy hai bên khung gỗ bắt đầu đứng lên. Người nhà đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên cạnh, đãthức giơ tay ra. Nhưng vẫn thuận theo không đỡ, để anh tự dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sức lực của mìnhđứng dậy.

Sức mạnh cánh tay của anh rất mạnh, chỉ dựa vào hai cánh tay anh cũng đã nâng được phần dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể đứng dậy. Thấy anh vịn vào khung gỗ thực sự đứng lên được, hai vợ chồng già kích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 động nước mắt tuôn rơi.

Khung gỗ này được thợ mộc làm theo chiều cao của anh, sau khi đứng dậy anh vừa vặn chống hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cánh tay lên hai bên thanh gỗ. Sau khi đứng vững, anh bắt đầu gắng sức nhấc chân phải lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặc nhấc không cao, nhưng đã nhích về phía trước được một bước nhỏ.

“Oa, giỏi quá.” Lưu Ly cổ vũ anh. “Đúng rồi, cứ như vậy, từng chút một bước tới.”

Hàng xóm trong sân cũng đều đó, nhà họ Hoa không hiểu y học nên không biết giá trị của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 việc anh đứng dậy. Nhưng thầy Mạnh thì biết, chẩn đoán ban đầu tổn thương tủy sống đứt dây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thần kinh, tình trạng này về bản không khả năng hồi phục.

học trò nhỏ của ông ấy đã châm cứu cho chồng của mình, trước đây ông ấy còn nghĩ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lẽ chữa bừa cho có. Bây giờ nhìn lại, con ngựa chết này thực sự sống lại rồi. Chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cần thể hoạt động như thế này, thì việc hồi phục chỉ còn vấn đề thời gian.

“Lưu Ly, con nói với thầy xem, con chữa khỏi bằng cách nào? Châm cứu lại lợi hại đến vậy sao.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Không chỉ châm cứu, còn thuốc con pha, cả khí công.”

“Lại nói bừa. Khí công, trên đời này khí công sao?”

“Có chứ.” Lưu Ly nghiêm túc. “Mặc người thường không tập được, nhưng con là người đặc biệt.”

Phụt, La Dược cũng bị cô chọc cười.

“Vợ ơi, em chọc anh cười thế này, lát nữa anh sẽ hết sức mất.”

“Hứ.” Lưu Ly lườm anh. “Em nói với anh đâu, tai anh dài ra làm gì.”

Thể chất của La Dược quả nhiên không hổ binh vương trong quân đội. Kể từ khi đứng dậy rèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 luyện, chưa đầy một tháng anh đã vịn vào khung đi lại rất thuận lợi.

“Con thể chống nạng đi được chưa?”

“Không được.”

Thầy Mạnh bác bỏ yêu cầu của anh. “Nạng gỗ cũng không lực đỡ mạnh bằng cái khung này. Cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đừng vội, gấp gáp sẽ không ăn được đậu phụ nóng. Phải cho chi dướithời gian tập luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186hồi phục, nếu không bị tổn thương lại thì lại phải hồi phục từ đầu.”

“Vâng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại full, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại online, read Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Linh Khê Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 89 — Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc