GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hệ thống: Thu được 12 điểm hảo cảm, đến từ Lưu Ni Nhi.

Lưu Ly: Ồ, tôi đã cho một con cá, con này cũng tốt đấy.

Bản thân không học được kỹ thuật, cũng không câu được con cá lớn nào, nhưng em họ lại được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị họ tặng một con cá. Lưu Ni Nhi vui vẻ chạy như bay về nhà. nội thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ôm conlớn như vậy về cũng vui mừng khôn xiết, mừng đến mức suýt ngã.

“Ôi chao, trời ơi, Lưu Ni Nhi nhà giỏi quá.”

“Bà nội, cẩn thận một chút. này không phải cháu câu được,chị họ cho cháu.”

“Thế à? Đại Nữu cho cháu à?”

“Đúng thế ạ. Kỹ thuật của chị họ giỏi thật đấy, bao nhiêu người câu cá, không ai giỏi bằng chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy.”

“Ừ, một đứa ngoan.”

Hệ thống: Thu được 17 điểm hảo cảm, lần lượt đến từnộibác dâu cả của ngài.

Hệ thống: Thu được 18 điểm hảo cảm, đến từ bác cả, ông nội, anh chị dâu họ của ngài.

Lưu Ly cười toe toét, ngồi trên ghế vui vẻ cùng. Chỉ dùng những thứ này thôi đã đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được sinh hồi phục, lời lớn rồi. Chỉ vài con thôi,trong hồthể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đè chết hết cả đám các người luôn đấy.

Rất nhanh sau đó người nhà cũng đều quay về, nhìn thấy đang nhảy tanh tách trong chậu trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xô, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên ting ting một hồi lâu.

Hệ thống: Chủ nhân, cứ thế này thì trước khi kết hôn, ngài có thể gom đủ điểm cho một lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trị liệu.”

Đúng tin tốt, gom đủ điểm cho một lần trị liệu thì hãy ưu tiên dùng cho khuôn mặt trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi, để đừng trông đáng sợ như vậy nữa. Buổi tối, Lưu Ni Nhi đến, cô bé hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về chuyện bán cá.

“Bố em thèm ăn, nhưng bà nội không cho. Bảo phải bánđi để đổi lấy muối giấm. Chị, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai hôm nữa phiên chợ lớn Hoàng Trang, chắc chắn sẽ rất đông người. Hay là ra đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bán?”

“Có, được không?”

“Em không biết nữa. Bà nội bảo ra ven đường cái, bán cho các tài xế qua lại. Em thì lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỡ bị bắt thì tội đầu trục lợi không phải sẽ bị giam à?”

“Không sợ.”

“Được rồi. Vậy em nghe lời chị, lúc nào chị đi thì gọi em một tiếng, em giúp chị xách© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước.”

“Được.”

Lưu Ni Nhi vui vẻ bàn bạc xong rồi đi về, vừa bước vào nhà đã nghe thấy bố mẹ đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bàn chuyện xử số này thế nào. Bố của cô bé thèm đến mức muốn ăn, còn mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì bảo bán đi tốt nhất.

“Ăn uống chứ, này tận năm hào một cân đấy. Không rẻ hơn thịt lợn bao đâu. Đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quý giá như thế này, tất nhiên phải bán đi đổi lấy tiền chứ. Dầu, muối, tương, giấm trong nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quần áo giày dép cho con, chăn đệm bông mùa đông, cái chẳng cần tiền.”

Người đàn ông chép miệng một cái: “Nhưng mà, thằng ba đã ăn một lần rồi còn gì. Tại sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được ăn tôi lại không được ăn?”

“Tại con gái giỏi giang, tại con gáilợi hại. Không nghe con Ni nhà mình nói sao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Đại Nữu hôm nay một hơi bắt được sáu conđấy, con này cũng con ấy cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con Ni nhi nhà mình.”

“Sáu con à!” Lưu Xuân Lai kinh ngạc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Một con tính bảy cân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 là hơn mười đồng rồi.”

“Không chỉ thế.” Lưu Ni Nhi từ trong nhà bước vào, “Giá thị trường tăng gấp đôi, không tem phiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì một cân là một đồng. Vậy hơn ba mươi đồng.”

“Trời ạ!”

“Nhưng mẹ nói sai rồi, chị Đại Nữu bắt được năm con, cho con một con nên chỉ còn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bốn con. Với cả chị ấy nói rồi, hội như vậy không nhiều, một tháng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai ba lần đã rất khó rồi.””

Lưu Ly nói năng còn không lưu loát, đương nhiên không kể cho Lưu Ni Nhi nghe những điều này. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lưu Ni Nhi rất thông minh, biết cần phải tiêm phòng trước. Nếu không, bố mẹ của bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm cho mờ mắt, cứ nghĩ ngày nào cũng được như vậy, một khi không đạt được thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186sẽ bị trách mắng.

“Thế cũng không ít đâu.” Bố vẫn tấm tắc: “Cứ cho một tháng ba lần đi, mỗi lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được hơn hai mươi cân, thế năm sáu mươi đồng rồi. Cứ làm vài tháng như thế, chú ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con cũng xây được nhà mới rồi.”

“Đợi trời lạnh thì không làm được nữa, mùa đông càng không cửa.”

“Năm nay không còn bao lâu nữa, nhưng còn có sang năm.” Bố cô bé vừa nói vừa vỗ đùi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái: “Không đúng, vài hôm nữa Đại Nữu phải đi lấy chồng rồi. Vậy thì cái vận may lớn trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho này chẳng phải thành của nhà họ La sao.”

Mẹ ban đầu gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ ghen tị. Cô bé vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mở lời: “Đã quên bác nói thế nào rồi à, chị Đại Nữu nhà mình lẽ… …”

Lần này mẹ vẻ thở phào nhẹ nhõm: “Đúng rồi. Bácnói Đại Nữu không sống được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bao lâu nữa, qua nổi năm mới hay không còn chưa chắc.”

Năm đó tách rariêng, hai ông cụ rõ ràng thiên vị họ. Điều này thể hiện việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngôi nhà ngói gạch chia được sau khi đánh địa chủ lại cho họ, để thằng ba phải trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai gian nhà đất tự đắp. Ngay từ đầu, họ đã luôn đè đầu cưỡi cổ vợ chồng thằng Ba, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ chồng họ luôn sống tốt hơn.

Vừa nãy chỉ nhắc đến việc thằng Ba thể kiếm tiền hơn họ trong một năm, trong lòng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã thấy khó chịu. Tại sao chứ, chỉ một đứa con gái bị hủy hoại dung nhan, bị người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác ghét bỏ lại được năng lực lớn như vậy, tại sao chứ?

Giờ nghe con gái nói vậy, tâm trạng lo lắng củata dịu đi, sắc mặt cũng khá hơn nhiều. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Ni nhi, con xem rốt cuộc tại sao Đại Nữu lại đột nhiên trở nên giỏi giang như thế?”

Lưu Ni Nhi hồi tưởng lại một chút: “Không biết. Nhưng hơi môn.”

“Tà môn thế nào?”

“Ở cái chỗ nước chảy xiết đến mức người khác không dám xuống, ngay cả đàn ông cũng đứng không vững, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chị ấy lại thể đứng vững vàng. Nước cũng đục nên không nhìn thấy gì bên dưới, con chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy cả. Thế chị ấy lại thể tóm chính xác con cá, còn toàn là cá lớn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ chị ấy còn chẳng cần.”

Anh cả của bế con đi vào: “Ngoài kia đang đồn ầm lên, nói rằng năng lực của Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nữu đổi bằng mạng sống. không sống được bao lâu nữa, chỉ đủ năng lực bắt được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vài ngày thôi.”

Chị dâu thì thở dài một tiếng: “Cũng thật đáng thương. Một gái xinh đẹp đang yên đang lành lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thành ra thế này. Chú Ba chê gánh nặng, gảcho La Dược tàn tật. Haizz, dù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao cũng không sống được bao lâu nữa, nhà họ La đây cũng không mồ mả tổ tiên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chết rồi chẳng phải cứ chôn đại, thành hồn dã quỷ.”

Anh cả gật đầu đồng tình: “Đúng thế. Đại Nữu trước kia xinh đẹp biết bao, tiếc quá. Tự mình bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được mấy con còn cho Ni nhi một con, chúng ta xem nên cho Đại Nữu chút gì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không.”

Cả nhà nhất thời có chút cảm thương,cụ từ trước đến nay luôn bỏ quên con cháu nhà thằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ba, nhưng nghĩ đến một đứa trẻ đang tuổi xuân thì sắp chết, ta cũng chút xúc động. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhưng thói quen cả đời rồi, cho người khác đồ vật thì ta không nỡ.

“Trước đó đã cho nó trái bầu và đậu đũa rồi, đợi vườn rau có rau thì cho nó thêm chút nữa.” Khi vườn rau có nhiều rau, cho một ít cũng không đáng tiền.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại full, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại online, read Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Linh Khê Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc