GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 107

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sắp xếp xong thời gian phẫu thuật, tiếp theo là gặp gia đình bệnh nhân nói chuyện, thông báo trước phẫu thuật. Người đến là mẹ và chú của cô bé, cả hai đều hiểu rõ rủi ro của ca phẫu thuật, nhưng cô vẫn thông báo lại lần nữa.

“Phẫu thuật tim như thế này, một khi thất bại bản mất mạng. Hy vọng các vị hiểu rõ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng rủi ro, đặc biệt quan quan trọng như tim, rủi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ro càng lớn…”

Sau một hồi thông báo, người nhà bệnh nhân vẻ buồn bã, nhưng vẫn lấy hết can đảm vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giấy thông báo phẫu thuật. Tình huống này đã biết từ lâu, không thể rủi ro mà không điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trị, nếu không đứa sẽ không sống được hai năm.

Vừa bận rộn công việc, vừa lo lắng việc riêng. Em gái gửi thư đến, nói bố lại bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu nhắc đến chuyện hôn nhân, Tết này em gái cô đã mười bảy tuổi. Cô muốn nhanh chóng đón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 em gái ra, nếu không một khi kết hôn rồi muốn thay đổi sẽ khó khăn gấp bội.

Tan sở không vội về nhà, đi dọc theo các con hẻm thăm khắp nơi, không thấy quảng cáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho thuê nhà, đành phải hỏi các chú, anh chị lớn tuổi. Quả nhiên, mở lời hiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quả, rất nhanh đã hỏi được một căn nhà.

“Ba gian nhà ngang, trước đây con trai con dâu ở, giờ chúng chuyển ra ngoài làm việc, nhà bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trống.”

“Được, thuê căn này.”

Sáu tệ một tháng, bao gồm cả điện nước. Khu vực này không xa nơi làm việc, đi lại cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất thuận tiện. lập tức hợp đồng với chủ nhà, trả trước sáu tháng tiền thuê.

Trong nhà đã có giường, nhưngkhông thích. Nếu thì phải cải tạo lại, tiếp theo tìm một thợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mộc,cung cấp gỗ, bảo họ làm cho cô một vách ngăn theo bản vẽ. Còn đồ đạc, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253sẵn trong không gian. Tìm một thợ hồ sửa lại cửa sổ, tường mái nhà.

Làm xong xuôi về nhà đã gần chín giờ tối, mẹ chồng rất lo lắng, “La Dược đi tìm con rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến giờ vẫn chưa…”

Đang nói chuyện, La Dược gọi điện về. Nghe nói vợ đã về nhà, anh cũng vội vàng đạp xe về. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Về đến nhà Lưu Ly đã ăn cơm xong đi tắm rửa, đợitắm xong về phòng ngủ, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mới có thời gian hỏi.

“Đồng nghiệp em nói em tan làm bình thường mà, đi đâu làm anh tìm mãi.”

“Em đi thuê một căn nhà.” Không cần anh hỏi,tiếp tục giải thích, “Bố em muốn tìm nhà chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho Lưu Lan, em không muốn em gái lấy chồng sớm như vậy. Em muốn cho conđi học, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hoặc học một nghề đó, sau nàykhả năng tự nuôi sống bản thân.”

La Dược gật đầu, “Vậy tốt quá. Nhà còn một phòng nữa, cứ để em ấy đến được.”

“Không được. Người nhà càng đông chuyện càng nhiều, em gái đến ở nhà chồng hơi khó nói.” quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu tiếp tục lau tóc. “Anh đừng bận tâm nữa, em đã thuê xong rồi, đợi qua Tết sẽ đón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 conđến. Con thích nấu ăn, em tìm cho conmột công việc làm thêm ở căng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tin. Sau này xem tình hình tự làm riêng hay thế nào.”

“Con đường này hay đấy.”

quay đầu lại: “Vậy sao anh vẻ mặt khó tả thế?”

Anh đi đến ôm cô từ phía sau: “Tại sao không để anh đi cùng em. Chuyện của em cũng là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện của anh, em làm những việc này mà không cần anh, anh thấy mất mác.”

“Có phải chuyện gì to tát đâu.” khẽ quở trách một câu, xong xuôi quay người chui vào chăn đắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kín, “Ngủ nhanh đi, mai em ca phẫu thuật nữa.”

La Dược luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được. Mọi chuyện đều rất bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thường, vẫn thấu tình đạt lý như vậy. Có lẽ gần đây công việc quá bận, một số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện chưa kịp nói với anh. vốnngười độc lập, những việc tự mình xử lý được thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất ít khi cần anh đi cùng.

Sáng hôm sau bệnh viện, xử lý tình trạng bệnh của Điểm Điểm trước, thường xuyên khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thở, sau mấy lần châm cứu giờ đã cải thiện nhiều. cất kim đi, dùng ống nghe kiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tra lồng ngực.

“Có thể xuất viện rồi. Nhưng về nhà vẫn phải chú ý, đừng để bé bị lạnh, đừng để vận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 động. Bình thường chú ý cảm xúc đừng kích động, mọi việc đều phải từ từ.”

“Biết rồi ạ.” Người phụ nữ cùng cảm ơn, nếu không gặp cô, con gái chị ta hiện giờ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được tình trạng tốt như vậy.

Điểm Điểm đã xuất viện, nhưng căn bệnh như định sẵn sẽ khách quen của bệnh viện. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Bác sĩ, bài học đầu tiên phải học là bình tĩnh đối mặt với cái chết. Đặc biệt là khoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại tim mạch, đã thấy qua quá nhiều ca bệnh phải bất lực.

Buổi chiều gần tan sở lại đi thăm Tề Hoan Hoan, “Sau chín giờ tối cấm ăn uống, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khát quá thì chỉ được dùng tăm bông thấm nước bôi lên môi. Đến phòng y xin tăm bông.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

“Vâng, biết ạ.” Người phụ nữvẻ căng thẳng, nhưng cố gắng không biểu lộ trước mặt con, “Bác sĩ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngày mai cô vào phòng phẫu thuật không?”

“Có, tôi làm trợ thủ cho thầy.”

Hoan Hoan vui vẻ vỗ tay: “Ồ, vậy cháu không sợ nữa, Lưu Ly đi cùng cháu rồi.”

Lưu Ly xoa đầu bé, “Đúng, không cần sợ, sẽ đó suốt.”

Làm xong việc tan sở về nhà, sáng hôm sau đến chuẩn bị phẫu thuật, lại nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Đình Đình chỗ Tề Hoan Hoan. Cô đứng cửa, trong phòng bệnhtiếng trẻ con khóc, chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đang đặt ống thông dạ dày cho bệnh nhân. Phẫu thuật gây toàn thân, ống thông dạ dày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải đưa qua mũi vào dạ dày, quá trình này rất khó chịu.

“Cháu không muốn cái này, không muốn.”

bước vào, đẩy Tề Lôi Tư Đình Đình đang đứngcửa ra. Tư Đình Đình thấy rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trẻ, sao lại cảm giác quen thuộc thế. Đợi an ủi bệnh nhân xong đi ra, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chợt nhớ ra.

“Tôi biết rồi, vợ của La Dược đúng không?”

Lưu Ly gật đầu: “Đúng.”

“Wow, đúng thật.” ấy đã xem ảnh chụp chung của Lưu Ly La Dược, trong ảnh đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy rất khí chất. Nhưng ấy không ngờ, một vợ cưới từ nông thôn, lại làm việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253khoa ngoại tim mạch của một bệnh viện lớn như vậy.

“Cô không phải người nông thôn sao, sao lại đây…”ấy nhìn bảng tên trên ngực Lưu Ly. “Nghiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cứu sinh tiến sĩ. Cô không dùng…”

“Nữ đồng chí này, đây bệnh viện. Chuyện không liên quan đến bệnh nhân, đợi tan sở rồi nói nhé.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Không được thuận theo, Tư Đình Đình chút bối rối. Thấy Lưu Ly cầm bệnh án đi rồi, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhỏ giọng nói với Tề Lôi.

“Vợ của bạn thân em, kết hôn khi bị điều chuyển xuống nông thôn. Lạ thật, sao ta thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghiên cứu sinh tiến được chứ?”

“Cô ấy học trò của thầy Mạnh, chuyện này còn giả được sao.”

“Nhưng, vợ La Dược xuất thân nông thôn, nhỏ hơn La Dược mấy tuổi. Cô tađi học thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ sinh viên đại học, sao tự dưng lại thành nghiên cứu sinh tiến sĩ?”

“Cô quản nhiều thế làm gì, đã học trò của giáo Mạnh thì việc học do giáo Mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kiểm soát, không liên quan đến chúng ta.”

“Em…”

Bệnh nhân được đặt ống thông dạ dày ống thông tiểu rồi được đẩy đến cửa phòng phẫu thuật, Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Ly chuẩn bị xong đẩy vào trong. thấy nên không khóc, nhưng vẻ mặt hoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sợ vẫn rất ràng.

“Đừng sợ Hoan Hoan,sẽ bên cháu mà.”

“Vâng.”

Thuốc nhanh chóng được đưa vào, Lưu Ly bên cạnh, thuốcvừa chảy xuống, đứa chưa kịp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đếm đến năm đã mất đi tri giác.

“Phẫu thuật bắt đầu, chín giờ hai mươi ba phút sáng.”

Ca phẫu thuật này do thầy Mạnh mổ chính, Lưu Ly làm trợ thủ bên cạnh. Mở bụng, mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xương sườn, trán thầy Mạnh đổ rất nhiều mồ hôi, y bên cạnh cứ vài phút lại lau một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lần.

Lưu Ly thấy thầy không nói gì, không nhịn được mở lời hỏi: “Thầy, thầy sao không?”

“Không sao.”

Miệng nói không sao, nhưng kiên trì sửa chữa xong một hạng mục thì thầy không thể trụ nổi nữa, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 loạng choạng suýt ngã. Maytrợ hai bên cạnh nhanh tay đỡ kịp. Trợ haimột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bác sĩ trung niên, trước đây nhiều năm đi hỗ trợ các vùng quê, cũng mới về năm nay. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

“Không được rồi.” Thầy Mạnh nắm tay trợ hai: “Tiếp theo cậu làm đi, tôi đột nhiên thấy tim đập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhanh tay run, không biết nguyên nhân gì.”

Trợ hai ngây người mặt đầy hoảng loạn: “Thầy Mạnh, trình độ của tôi thầy cũng biết mà. Nhiều năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nay vẫn bệnh viện tuyến dưới, điều kiện đó không thể làm phẫu thuật tim được, tay nghề bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cùn rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Ông ấy biết người này tay nghề vốn bình thường, nhưng là người tốt, nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mới từng bước đi lên. Thâm niên thì có, nhưng không thể một mình đảm đương ca đại phẫu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thế này.

“Kêu người đi.”

“Viện trưởng Hứa không đây, những người khác thì đừng nghĩ đến.”

“Vậy…”

Lưu Ly đã đứng vào vị trí mổ chính, tình huống này không cho phép từ chối đây. Bệnh nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã mở toang bụng, làm thời gian để các vị gọi người. Hơn nữa thời đại này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vốn dĩ cũng chẳng mấy đại lão đâu.

“Để con làm đi.”

“Lưu Ly, trò làm được không?” Thầy Mạnh thực sự không yên tâm, nhưng tình hình trước mắt không còn cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào khác. Thấy cô xuống dao rất vững, đã cắt động mạch, cầm máu chính xác.

“Vậy đừng hoảng, thầy trông chừng. Có vấn đề thầy sẽ chịu trách nhiệm.” Tay phải ông ấy đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 run dữ dội, ông ấy tự nhận định có thể vấn đề về thần kinh hoặc não, hiện tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra taykhông được, nhưng chỉ đạo thì vẫn có thể.

“Vâng.” Lưu Ly không ngẩng đầu, chuyên tâm làm phẫu thuật.

Kiếp trước đã làm phẫu thuật tứ chứng Fallot, mấy ca đều thành công. Hơn nữa ca phẫu thuật này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước đây, đã phỏng trong phòng thí nghiệm của không gian, nên ra tay không hề hoảng sợ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Thầy Mạnh cứ đứng bên cạnh nhìn, trợ hai thấy tiếp quản, vội vàng đứng vững tiếp tục làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 công việc của mình. Hiện tại đâymạng người, không thể bất kỳ suy nghĩ nào khác. Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Ly làm được hay không, thầy Mạnh còn chưa nói gì, ông ta còn nói được nữa.

Thầy Mạnh không nói một lời, chỉ đứng yên lặng nhìn. Chỉ cần động tác của Lưu Ly không có vấn đề, ông ấy thở cũng rất nhẹ. Nhìn cô sửa chữa xong một bộ vị dị dạng, kỹ thuật thành thạo vững vàng, lúc này ông ấy đã yên tâm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại full, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại online, read Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Linh Khê Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 107 — Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc