GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18: Đúng vậy, chúng ta có một đứa con

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dù Cố Âm đã lường trước được kết quả nhưng khi nhận được lời khẳng định chắc chắn, tim cô đập nhanh liên tục trong lồng ngực.

Lục Ninh Ninh cầm kết quả kiểm tra quay lại bàn làm việc của mình: "Cậu nói thật xem nào, đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này phải của cậu không ?"

Nói xong, ấy lại thấy lời này không đúng: "Nhưng mà, đến con mình cậu cũng không biết hả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ?"

Cố Âm: "......"

Rất xin lỗi, cô không biết thật.

"Chuyện này hơi phức tạp, đợi lúc nào thời gian mình sẽ kể cho cậu nghe." Cố Âm cầm điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thoại, hơi xấu hổ ho nhẹ một tiếng, "Mình gửi địa chỉ nhà mình cho cậu, cậu giúp mình gửi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kết quả xét nghiệm về nhà nhé."

"Ok." Lục Ninh Ninh cúp điện thoại, nhanh chóng đi gửi chuyển phát cho cô. Cố Âm đi một lúc về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến nhà, trước tiên đi tìm quản gia hỏi đồ chuyển phát: "Chú Uông, cháu đồ chuyển phát nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào không ?"

"Có chủ." Nếu người trong nhà bưu phẩm được gửi đến, tất cả sẽ do chú Uông phụ trách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhận, ông ấy lấy đồ của Cố Âm đưa cho cô, "Là cái này."

Kết quả giám định được để trong một túi phong thư, Cố Âm nhận lấy túi tài liệu xem qua một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chút, đúng do Lục Ninh Ninh gửi đến, gật đầu với quản gia: "Cảm ơn chú Uông."

"Không gì."

Cố Âm cầm túi đựng về phòng, vội vàng mở ra xem. Bên trong kết quả giám định giống như những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lục Ninh Ninh đã nói chonghe qua điện thoại, chính xác Cố Nhuận Hi con trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cô.

Cố Âm ngây ngốc nhìn mấy tờ giấy báo cáo hơn nửa ngày, dường như cần thời gian để tiêu hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện này. Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Niệm Lâm, mới lấy lại tinh thần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi ra mở cửa phòng, gọi Thẩm Niệm Lâm đang chuẩn bị về phòng mình lại: "Thẩm Niệm Lâm, em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186chuyện muốn nói với anh."

Thẩm Niệm Lâm ngừng mở cửa, gật đầu nói: "Được."

Cố Âm vẫn gọi anh đến phòng nói chuyện, sắc mặt Cố Âm nhìn rất nghiêm túc nên Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Niệm Lâm đi sau cũng mím khóe môi, nghiêm nghị: "Chuyện vậy ?"

Cố Âm đưa kết quả xét nghiệm cho anh xem, đứng một bên: "Anh xem cái này."

Thẩm Niệm Lâm thấy lại một túi phong thư, còn tưởng người đã chụp mấy bức ảnh kia tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gửi đến. Anh cau mày mở túi đựng ra, phát hiện bên trong không ảnh hết, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một bản kết quả xét nghiệm DNA.

Dù thứ trong túi giấy lần này không giống thứ anh đã đoán nhưng mức độ gây chấn động tuyệt đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không thua kém lần trước.

Thẩm Niệm Lâm xem nội dung trên báo cáo xét nghiệm, không nói được lời nào.

[Thẩm Niệm Lâm: Đôi mắt trừng lớn như chuông đồng (⊙_⊙)]

[Nữ chính quá tuyệt, từ trước đến nay chưa thấy người nào sẽ hành động như thế]

[Tình tiết này không giống trong mấy bộ phim máu chó tôi xem trước kia á!]

[Cái đó tôi hiểu được [che mặt], dựa theo mấy kịch bản máu chó, không phải lúc này nên hoàn toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cắt đứt ư [che mặt]]

[Không ngờ nữ chính sẽ nghĩ đến việc đi làm xét nghiệm DNA! Suy nghĩ này rộng quá đi!]

Cố Âm: "....."

Quá khen, vẫn ít hơn mấy người.

"Rốt cuộc chuyện này sao ?" Cố Âm thấy Thẩm Niệm Lâm không nói gì, chủ động tấn công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước. Thẩm Niệm Lâm siết chặt tờ kết quả trong tay, qua một lúc lâu mới thấy anh nói chuyện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Đúng, Nhuận Hi con của chúng ta."

Nghe chính miệng anh thừa nhận, thêm một lần nữa Cố Âm thấy mình choáng váng đầu óc: "Chúng ta sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứa nhỏ này lúc nào? Tại sao em không nhớ hết? Trước kia chúng ta từng biết nhau ?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Đối mặt với ba câu hỏi dồn dập liên tiếp của cô, Thẩm Niệm Lâm ổn định tâm trạng hỗn loạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình, nắm tay để cô ngồi xuống ghế trên ban công: "Trước tiên em đừng vội, anh sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kể từ từ cho em nghe."

Cố Âm im lặng không lên tiếng nhìn anh, như đang đợi anh mở lời, cũng giống như đang tự cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anhthêm thời gian để sắp xếp lại những lời mình chuẩn bị nói. Thẩm Niệm Lâm giơ tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tháo vạt, chậm rãi nói: "Chúng ta quen nhau khi đang du học bên nước ngoài, mang thai Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hi chuyện ngoài ý muốn, nhưng nếu đã có đứa nhỏ, chúng ta vẫn giữ ý định sinh con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra. Nhuận Hi được sinh ra ở nước ngoài,điều không lâu sau khi em sinh con, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gặp chuyện không may bên đó. Lúc đó em bị thương ở đầu nên mới bị mất trí nhớ...." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thẩm Niệm Lâm nói đến đây bị Cố Âm cắt ngang: "Đợi đã, tôi không nhớ việc tôi từng mất trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhớ."

Thẩm Niệm Lâm ngẩng lên nhìn cô: "Vậy em còn nhớ anh không ?"

".....Anh tiếp tục."

"Bác nói thể do chứng bệnh mất trí nhớ chọn lọc, em chỉ quên mỗi mình anh." Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Niệm Lâm kể đến chỗ này, nghe trong giọng còn thấy sự oan ức tủi thân, "Hôm ấy do anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hẹn em ra ngoài chơi, thế mới xảy ra chuyện không may, vậy nên trong tiềm thức của em, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186thể đã trách anh."

"........" Chuyện này, không đến mức vậy chứ ?, "Vậy tại sao anh không đến tìm em ?"

"Sau khi xảy ra chuyện anh bị vướng vào một số việc, tạm thời không thể đi được, Nhuận Nhuận theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh sống sinh hoạt ở bên nước ngoài. Sau khi anh về đã đến tìm em trước tiên."

Cố Âm đã nghe câu chuyện này: "Cho như thế, anh cũngthể nói rõ cho em biết mà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không cần thiết phải lừa em, đúng không ?"

Thẩm Niệm Lâm: "Anh cũng muốn nói cho em biết nhưng em hoàn toàn không nhớ rõ những chuyện liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến anh và Nhuận Nhuận. Tự dưng anh dẫn theo một đứa xuất hiện, nói đây con của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng ta, anh sợ sẽ khiến em chịu đả kích. Hơn nữa lúc đó xảy ra chuyện, rất thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đang nhắm vào anh, anh sợ nếu anh tiếp tục xuất hiện cạnh em sẽ lại liên lụy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến em."

Cố Âm nhạy bén nắm bắt trọng điểm: "Vậy sao anh còn kết hôn với tôi ? ?"

"......" Thẩm Niệm Lâm im lặng một lúc, định ban đầu của anh vốn muốn giải quyết ràng hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những vấn đề của bản thân rồi sau đó mới đi tìm em. Thế nhưng anh vừa về nước thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết được chuyện Quan Dự đang theo đuổi em."

Ngàn lần Cố Âm không nghĩ đến, trong chuyện này còn nhắc cả tên Quan Dự: "Nhưng em không suy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghĩ hay tình cảm nam nữ nào với anh ấy."

"Không Quan Dự vẫn Trương Dự Dự khác, nhỡ may em nhìn trúng ai đấy thì anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhuận Nhuận phải làm sao ?"

Cố Âm: "......."

Đểnghĩ lại xem có chỗ nào đó không đúng không? Sao cảm giác như mình bị đắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nặn thành hình tượng người phụ nữ tệ bạc vứt bỏ chồng con.

[Ô, nam chính rất cứng cỏi khi nhận ra nguy[lạnh lùng]]

[Thẩm Niệm Lâm: Tủi thân quá QAQ, một mình tôi phải chăm sóc một đứa trẻ dễ dàng sao QAQ]

[Nam chính yên tâm đi, Âm Âm điển hình cho kiểu cún con l**m nhan sắc, sẽ chọn người đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trai nhất]

Cố Âm: "......."

"Em còn một câu hỏi nữa." Cố Âm nói, "Có phải mẹ em biết chuyện của chúng ta không ?"

Thẩm Niệm Lâm gật đầu: "Khi ấy chúng ta bên kia phải lén lút yêu đương, em biết đấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nội anh nội em chút khúc mắc."

Cố Âm: "......"

Chuyện này nói ra thì rất dài, tuy bây giờ nhà họ Thẩmnhà họ Cố mối quan hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của Thẩm Niệm Lâm, công việc làm ăn trên thương trường hợp tác chặt chẽ, đi lại rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều. Nhưng trước khi hai người bọn họ kết hôn, không thấy hai nhà xuất hiện cùng nhau bao giờ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thậm chí còn mối hận cũ.

Mối hận này nói lớn thì không lớn lắm, chỉ chút vấn đề trong chuyện tình yêu ----- Lúc trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nội Thẩm Niệm Lâm nội Cố Âm cùng để ý thích một người đàn ông. Cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng người đó cướinội Cố Âm, trở thành ông nội cô. Tuy rằng sau này nội Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Niệm Lâm đã tìm được tình yêu đích thực của mình, thành đôi lập gia đình với ông nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của anh, nhưng chuyện bại dưới tay nội Cố Âm, vẫn không thể quên được.

Trước đây khi còn nhỏ, Cố Âm hóng hớt nghe được rất nhiều chuyện từ mấy người lớn trong nhà, chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của nội nội Thẩm. Từ nhỏ hai người lớn lên cùng nhau, lúc đi học cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liều mạng tranh nhau giật nhiều thành tích, về sau khi trưởng thành cùng liều mạng tranh nhau đối tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 yêu đương, sau nữa trong công việc cũng vẫn liều mạng tranh nhau gây dựng sự nghiệp, bây giờ hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đã già rồi, các con cháu đời sau cũng không ai chịu thua kém ai.

Khỏi nói, đúngthế hệ sau của bọn họ không chịu thua kém, trực tiếp để hai nhà kết mối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quan hệ thông gia.

điều mối hận này nói nhỏ cũng không nhỏ,ông nội của cả hai nhà được vợ quản rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiêm, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do hai người phụ nữ làm việc mạnh mẽ dứt khoát này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quyết định. Nhất ông nội Thâm Niệm Lâm qua đời sớm từ vài năm trước, mọi người từ trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống dưới trong nhà họ Thẩm đều coi nội Thẩm như Bồ Tát sống trong nhà, không một ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dám hành động xuất trước mặt bà.

Nếu như thế, thể hiểu sao trước kia và Thẩm Niệm Lâm phải yêu đương giấu không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói cho mọi người trong nhà biết. Hơn nữa khi đó tuổi còn nhỏ, chuyện này giống câu chuyện của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Romeo Juliet, còn thấy khá k*ch th*ch.

"Nhưng lúc em mang thai, mẹ em vẫn nhìn ra khác biệt, một mình sang nước ngoài để tìm anh." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"À....." Cố Âm bỗng dưng hiểu ra, "Bảo sao em thấy ngay từ đầu mẹ có phần ưu tiên anh, hóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra cha quý dựa vào con aa..."

Thẩm Niệm Lâm: "......."

Nói vậy cũng không sai.

"Chúng ta nói tiếp chuyện của Nhuận Nhuận, giờ mọi chuyện đã rõ, anh định sau này thế nào." Cố Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói, em nên đón Nhuận Nhuận về cùng chúng ta, độ tuổi này của rất cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố mẹ đồng hành làm bạn."

Thẩm Niệm Lâm nhíu mày, thở dài: "Đương nhiên anh cũng muốn đưa thằng về gần chúng ta, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh lo nếu bọn họ biết sự tồn tại của Nhuận Nhuận sẽ xuống tay với con."

Đuôi lông mày Cố Âm hơi động, nhìn Thẩm Niệm Lâm: "Bọn họ? Anh nói Thẩm Hàng Hưng ?"

Thẩm Niệm Lâm sửng sốt: "Tại sao em nghĩ đến hắn ?"

Cố Âm: "Rất khó nghĩ đến ? Nhà họ Thẩm các anh chỉnhững người đó, nếu người muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đối phó anh, nhất định Thẩm Hàng Hưng một trong những số đó phải không."

Thẩm Niệm Lâm mím môi: "Em nói rất đúng, anh cũng nghi ngờ Thẩm Hàng Hưng nhưng tạm thời chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chứng cứ để chứng minh."

Chuyện ba năm trước rất khó để tiến triển mới nhưng vụ tai nạn xe lần này của Vương© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kỳ hội tốt nhất để thể lật Thẩm Hàng Hưng.

"Em biết những lo ngại của anh, nhưng nếu đã người chụp gửi mấy bức ảnh đó gửi em, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều này chứng minh đã người biết đến sự tồn tại của Nhuận Nhuận."

Thẩm Niệm Lâm cau chặt lông mày, Cố Âm nói đúng, đây đúng là vấn đề mà anh thấy lo lắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhất.

Cố Âm: "Một khi đã vậy, với việc để Nhuận Nhuận bên ngoài, không bằng để thằng cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chúng ta còn hơn."

Thẩm Niệm Lâm nhíu mày suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn thở dài, gật đầu đồng ý: "Được, theo ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em đi."

Được với Cố Âm, chắc hẳn Nhuận Nhuận sẽ rất vui.

"Mà em gặp Nhuận Nhuận lúc nào ?" Thẩm Niệm Lâm nhìn Cố Âm, trong ánh mắt chứa đựng ý tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tòi nghiên cứu. Mọi người đều nói trên thương trường anh tính toán như thần, không bỏ sót một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lợi ịch nào, làm việc luôn thuận lợi. Nhưng việc Cố Âm đi tim Cố Nhuận Hi, còn đi xét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiệm ADN mẹ con chuyện dù thế nào đi nữa anh cũng không thể nghĩ đến.

Về việc này, biểu hiện của Cố Âm khá ổn: "Thì hôm nay đó, thấy chồng mình con riêng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên ngoài, muốn đi xem chuyện rất bình thường đúng không ?"

"Còn nhân tiện tự đi làm xét nghiệm mẹ con ?" Thẩm Niệm Lâm nhướn nhẹ mày, vẻ mặt như đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suy nghĩ.

Cố Âm bình tĩnh trả lời: "Thì sau khi em thấy dáng vẻ lúc nhỏ của Nhuận Nhuận, cảm thấy thằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186rất giống mình lúc nhỏ, cái khí chất thông minh lanh lợi đó, vừa nhìn đã biết con cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của nhà họ Cố đấy."

Thẩm Niệm Lâm cười không nói, Cố Âm tự động bỏ chuyện này sang một bên: "Đã tìm được người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chụp ảnh chưa ?"

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Niệm Lâm thu lại ý cười trên mặt: "Ừm, chút manh mối, chắc sẽ tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được nhanh thôi."

"Vậy thì tốt." Cố Âm tự mình phân tích chút, "Tôi nghĩ chuyện này hơn nửa không phải Thẩm Hàng Hưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm, nếu hắn, hắn sẽ không đánh rắn động cỏ như thế sẽ lén lút bắt Nhuận Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi."

Dù sao đến cả việc gây tai nạn xe của Vương Tử Kỳ hắn còn làm được thì bắt cóc một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứa trẻ nhỏ vấn đềđâu, với hắn nói không khó khăn.

Thẩm Niệm Lâm gật đầu, đặt tay mình lên tay cô: "Yên tâm, anh sẽ điều traràng."

"Vậy đi." Cố Âm không biến sắc rút tay ra. Hơi rút ra, Thâm Niệm Lâm lại siết chặt tay hơn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nắm tay thật chặt. Cố Âm không thể thắng khi cố đấu sức lực với anh, thấy thế cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mặc kệ, nói thẳng: "Tối nay chúng ta đưa Nhuận Nhuận về đây luôn đi, nhân lúc chưa sóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gió gì, dễ làm chuyện."

".......Được."

Cố Âm Thẩm Niệm Lâm ăn tối đơn giản qua loa, sau đó cả hai cùng đến Tinh Hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hải. Trên xe, Cố Âm hỏi một số ý từ Thẩm Niệm Lâm: "Đúng rồi, dì Bạch luôn chăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sóc Nhuận Nhuận đó, giờ anh tính toán không ?"

Thẩm Niệm Lâm hỏi lại cô: "Em thấy thế nào ?"

[Ha ha ha không tồi, nam chính h*m m**n sống rất mạnh]

[Tôi nghĩ chắc chắn Bạch muốn soán ngôi, trong mấy kịch bản máu chó đều tình tiết này]

[+10086]

Cố Âm chỉ từng gặp Bạch Tâm Dật một lần, tạm thời chưa thể đưa ra đánh giá chính xác về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con người, nghĩ nghĩ, hỏi Thẩm Niệm Lâm: "Cô ấy người anh tự tìm à ?"

"Cô ấy người thân của thím Thẩm." Thẩm Niệm Lâm nóithêm chuyện cho Cố Âm nghe, "Trước kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi nước ngoài, thím Thẩm người giúp anh chăm sóc cho Nhuận Nhuận. Con của thím Thẩm ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nước ngoài định nên thím ấy theo con trai qua. Vốn thể an nhàn nhà hưởng phúc nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người già mà, không chịu được cảnh nhàn rỗi, muốn tìm việc để làm. Bà ấy trông nom Nhuận Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai năm, chăm sóc rất tốt, anh cũng rất tin tưởng bà ấy. Sau anh và Nhuận Nhuận về nước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy giới thiệu Bạch Tâm Dật, nói ấy họ hàng thân thích của mình."

"Là vậy à." Âm hơi đăm chiêu gật đầu.

"Bạch Tâm Dật học chuyên ngành mầm non, ấy rất kiên nhẫn với các bạn nhỏ, tích cách thuộc kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhẹ nhàng, Nhuận Nhuận rất thích ấy."

Cố Âm nghiêng đầu đưa mắt đánh giá: "Vậy còn anh? Anh thích ấy không ?"

"Anh chỉ ông chủ, cô ấy làm việc anh trả tiền, không gọi thích hay không."

[Nam chính được nha, tôi muốn gọi anh ta bậc thầy bảo vệ mạng sống của mình]

[Vương Tử Kỳ: Sao tôi nghe mấy lời này thấy quen tai thế nhỉ ?]

[Cô Bạch đó sẽ không theo bọn họ về nhà chứ ?]

Nếu sóng comment đã nhắc đến vấn đề này, Cố Âm nghiêm túc suy nghĩ: "Cô ấy đã chăm sóc Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhuận trong một khoảng thời gian, tương đối hiểu thằng bé, hơn nữa đổi mới môi trường sống thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người mới, cả hai bên cần thời gian để làm quen thích ứng. Như vậy đi, trước tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cứ để ấy làm tiếp, đợi em quan sát thêm rồi nói sau."

"Được."

Hai người nói chuyện qua lại, lúc nói xong xe đã đến Tinh Hoa Hải. Không giống lần Cố Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến đây một mình, xe của Thẩm Niệm Lâm được đi thẳng vào và dừng trong bãi đỗ xe dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tầng hầm, ngay bên cạnh thang máy. Sau khi xuống xe, Thẩm Niệm Lâm dẫn Cố Âm vào thang máy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên tầng 16.

"Không biết giờ này Nhuận Nhuận đã ngủ chưa ?" Cố Âm xem giờ đã tám giờ tối, lo lắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 các bạn nhỏ đều đi ngủ sớm. Thẩm Niệm Lâm trả lời cô: "Chắc vẫn chưa, bình thường đến tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rưỡi thằngmới đi ngủ."

Cố Âm à một tiếng: "Anh biết nhỉ."

Thẩm Niệm Lâm cười, nhẹ giọng nói: "Không cần ghen, anh đã chụp ảnh quay rất nhiều video của con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mai anh sẽ gửi tất cả chỗ đó cho em xem."

Cố Âm hừ hừ không nói chuyện, Thẩm Niệm Lâm ấn mậtmở cửa, đẩy cửa bước vào.

Bạch Tâm Dật nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩn người thất thần, người biết được mật mở cửa ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta chỉ còn anh Thẩm, nhưng tại sao muộn rồi anh Thẩm còn đến đây ?

Mỗi lần trước khi Thẩm Niệm Lâm đến thăm chơi cùng Nhuận Hi sẽ báo trước với Bạch Tâm Dật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một tiếng, hôm nay anh đến đây bất ngờ, Bạch Tâm Dật vội vàng đứng dậy ra xem.

Thẩm Niệm Lâm Cố Âm đứng cửa, hai người đang nói đó, Bạch Tâm Dật thấy Cố Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứng cạnh anh, ánh mắt khẽ thay đổi.

"Dì Bạch, có phải ba đến không ?" Cố Nhuận Hi đang chơi xếp gỗ trong phòng khách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chạy ra cửa xem, rồi thấy không chỉ ba cả mẹ đi cùng ba đến, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng vui vẻ cắm đầu chui vào trong lòng Cố Âm, "Mẹ mẹ ---- mẹ đến thăm Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhuận ạ!"

Cố Âm bị bổ nhào vào lòng, suýt chút nữa đứng không vững nổi, Thẩm Niệm Lâm giơ tay kịp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thời đỡ sau thắt lưng cô, nhỏ giọng chỉ trích Cố Nhuận Hi: "Nhuận Nhuận, sau này không được nhào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 về phía mẹ như vậy."

Cố Nhuận Hi ôm Cố Âm, ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh một cái, chẳng thèm nói câu nào đã bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu quay sang một mực nhìn Cố Âm làm nũng: "Mẹ mẹ ơi -----"

Thẩm Niệm Lâm: "......"

Anh cảm nhận được ràng sau khi mẹ xong, giá trị của người làm ba này tụt giảm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nháy mắt.

Bạch Tâm Dật đứng bên cạnh hồi phục tinh thần, mở lời hỏi Thẩm Niệm Lâm: "Anh Thẩm, đây là......"

Thẩm Niệm Lâm: "Chúng tôi đến đón Nhuận Nhuận, về sau thằng sẽ nhà cùng chúng tôi."

"Oa oa oa, tốt quá tốt quá." Cố Nhuận Hi nhảy cẫng lên mấy cái, "Mẹ, mẹ ơi mẹ, Nhuận Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 được cùng mẹ!!"

Cố Âm cười xoa đầu bé, tuy mới gặp hai lần nhưnglẽdo tình mẹ con thiêng liêng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấyvui vẻ, trong lòng cô cũng rất mừng: "Mẹ giúp Nhuận Nhuận thu dọn đồ đạc được không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ?"

"Được ~~" Cố Nhuận Hi nắm tay Cố Âm, hưng phấn dắtđi về phía phòng ngủ của mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Mẹ ơi mẹ ơi, Nhuận Nhuận cho mẹ xem mấy món đồ chơi của con nhé!"

Mỗi lần Thẩm Niệm Lâm đến đều sẽ mua một ít đồ chơi mang cho Cố Nhuận Hi. Thời gian lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dần, trong phòng đầy đủ loại đồ chơi khác nhau. Chỉ cần trong nhà trẻ con sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dễ bừa bộn lung tung nhưng Cố Âm nhìn trong phòng vẫn rất gọn gàng sạch sẽ, chắc hẳn thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngày Bạch Tâm Dật chịu khó sắp xếp dọn dẹp.

Thẩm Niệm Lâm đi theo sau hai người, đứng giữa cửa nhìn họ: "Thu dọn đơn giản mấy món đồ thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 những thứ khác để mai anh gọi người đến đây dọn mang về."

"Nhuận Nhuận muốn mang xe này đi." Cố Nhuận Hi lấy một chiếc ba nhỏ, nhét bảo bối của mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào trong, "Còn cả khung ảnh của mẹ cũng muốn mang đi, khung ảnh của ba.....A, không mang theo được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 để ngày mai qua lấy."

Thẩm Niệm Lâm: "......"

Trước kia con không thế 😊

"Anh Thẩm." Bạch Tâm Dật gọi Thẩm Niệm Lâm, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Thẩm Niệm Lâm như biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ấy muốn nói gì, quay ra nói, "Tối nay chúng tôi đến đón Nhuận Nhuận trước, thu dọn mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồ linh tinh còn lại, chiều mai tôi sẽ cho xe đến đây đón cô."

Bạch Tâm Dật vẻ yên tâm hẳn, nhìn anh cười nhẹ: "Tốt quá rồi, tôi còn tưởng anh sẽ sa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thải tôi."

"Tại sao ba phải sa thảiBạch ?" Cố Nhuận Hi nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhét đồ vào ba nhỏ của mình vừa hỏi, "Sa thải là ạ ?"

Bạch Tâm Dật cười nói với Cố Nhuận Hi: "Nhuận Hi, ba không sa thảiđâu, ngày mai Bạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến tìm con được không ?"

"Được ạ!" Cố Nhuận Hi trả lời, cuối cùng đã nhét hết mấy thứ này nọ vào trong ba nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình, "Mẹ ơi, con xong rồi ạ!"

"Được, Nhuận Hi giỏi quá." Cố Âm xoa đầu Cố Nhuận Hi, nhìn Bạch Tâm Dật đang đứng ngoài cửa. Dáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vẻ khi nói chuyện hay làm việc của ấy đều rất nhẹ nhàng dịu dàng, khiến người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cảm giác ấm áp, thoải mái, dễ chịu. nhìn ra được Nhuận Nhuận rất thích ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thời buổi này để chăm sóc mấy bạn nhỏ cũng rất khó khăn không dễ dàng gì. ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn trẻđã có những cách để thu phục trẻ con, phải nói thật sự tài.

"Chúng tôi đi trước." Thẩm Niệm Lâm nói với Bạch Tâm Dật xong rời đi cùng Cố Âm Nhuận Hi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Bạch Tâm Dật nhìn cánh cửa đóng chặt một lúc lâu rồi mới bắt đầu dọn dẹp chỗ đồ chơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xếp gỗ Cố Nhuận Hi mới chơi được một nửa.

Thẩm Niệm Lâm lái xe về biệt thự chỗ bọn họ ở, Cố Âm nắm tay dẫn xuống xe. Tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay Kim Nguyên Bảo không vào trong phòng chơi của mình, nằm ngủ trong nhà nhỏ dành cho chó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 con vườn. Cố Nhuận Hi vào trong vườn đã thấy nó, lôi kéo tay Cố Âm chạy về hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Kim Nguyên Bảo: "Chó kìa chó kìa, con chó nhỏ kìa ~~"

Cố Âm sợ con ngã sấp xuống, kéo con lại để con thả chậm tốc độ: "Nhuận Nhuận đừng chạy, cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thận ngã bây giờ."

"Vâng ạ." Cố Nhuận Hi trả lời, Bạch cũng thường xuyên nói vớinhưng sẽ giả vờ nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một chút, chạy không chậm lắm. Nhưng mẹ đã nói, muốn nghe lời mẹ hơn.

Hai người nắm tay đến chỗ bãi cỏ, Kim Nguyên Bảo đang ngủ say bị tiếng gọi của Cố Nhuận Hi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đánh thức, mở một con mắt lười biếng nhìn thoáng qua.

"Là Kim Nguyên Bảo a!" Cố Nhuận Hi lại thấy hưng phấn, "Giống hệt trong mấy bức ảnh ba chụp!"

Cố Âm ngồi xuống cạnh con, hỏi: "Nhuận Nhuận biết cả Nguyên Bảo nữa à ?"

"Dạ! Ba cho con xem ảnh video." Cố Nhuận Hi nói xong, muốn giơ tay sờ đầu của Kim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nguyên Bảo, "Chú chó nhỏ, nào."

Kim Nguyên Bảo vẫn chưa biết bé, tránh về sau theo bản năng, Cố Nhuận Hi thấy không cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình sờ, mếu máo: "Mẹ ----"

Cố Âm buồn cười nhìn dáng vẻ con trai, dùng tay xoa dịu Kim Nguyên Bảo, nói với Cố Nhuận Hi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 "Nhuận Nhuận sờ đi."

Cố Nhuận Hi vươn bàn taynhỏ, sờ sờ đầu Kim Nguyên Bảo, lần này chó con rất ngoan ngoãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không tránh. Đôi mắt Nhuận Nhuận tròn xoe, sáng lấp lánh nhìn nó: "Lông của chó con mềm quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi."

"Gâu." Kim Nguyên Bảo sủa một tiếng như tiếng lúc còn nhỏ, nghe tiếng sủa thấy vẻ như đang rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buồn ngủ.

Cố Âm nói với Cố Nhuận Hi: "Chó nhỏ buồn ngủ rồi, sáng mai Nhuận Nhuận ra chơi cùng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ?"

"Được ạ." Cố Nhuận Hi tiếp tục sờ đầu Kim Nguyên Bảo, còn nói chuyện với nó, "Ngủ ngon nhé."

"Vào nhà đi, Nhuận Nhuận nên đi ngủ." Thẩm Niệm Lâm xách theo chiếc banhỏ phình to của Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Nhuận Hi, đứng đằng sau chờ bọn họ. Cố Âm đỡ Nhuận Hi đứng lên, nắm bàn tay nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của con: "Nhuận Nhuận cũng đi rửa tay đi ngủ."

Cố Nhuận Hi ngẩng đầu nhìn cô: "Tối nay Nhuận Nhuận muốn ngủ cùng mẹ!!"

"Được."

Thẩm Niệm Lâm: "........"

Anh mấp máy môi rồi nói: "Anh cũng sẽ ngủ cùng Nhuận Nhuận."

Cố Âm liếc mắt nhìn anh: "Cái đó không cần thiết đâu."

Thẩm Niệm Lâm: "Đương nhiên rất cần, thể Nhuận Nhuận chưa quen giường,chúng ta ở cạnh sẽ tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hơn. Hơn nữa Nhuận Nhuận chưa từng được ngủ cùng với ba mẹ."

Anh nói với vẻ đường hoàng ngay thẳng, Cố Âm thừa biết mấy suy nghĩ riêng của anh,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói tiếp: "Không thể ngủ được ba người đâu."

"Giường rất lớn, thậm chí để Nhuận Nhuận lăn qua lăn lại trên đó vẫn được."

"Được ạ, Nhuận Nhuận muốn lăn tròn!"

Cố Âm: "......"

Ba người đi qua cửa vào nhà, thấy quản gia đang đứng dưới ánh đèn. Ông đã đứng chỗ này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chờ mọi người một lúc lâu, thấy bọn họ về cùng nhau, vẫn chưa thể nghĩ thêm được gì: "Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chủ, chủ, đứa nhỏ này....."

Thẩm Niệm Lâm: "Là con trai của tôi Cố Âm."

"......." Quản gia chấn động trợn tròn mắt.

Chuyện này, ông đã bỏ lỡ nhiều nội dung tình tiết nào sao ? ? ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi full, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi online, read Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi, Bản Lật Tử Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc