GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16: Nhân vật trong sách còn không bao giờ đi vệ sinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong ảnh là một cậu bé nhìn rất khôi ngô, mặc lễ phục quần yếm màu xanh đen, trên cổ áo thắt một cái nơ nho nhỏ, trông vô cùng đáng yêu. Cố Âm nhìn dáng vẻ đoán chắc thằng bé mới chỉ hai ba tuổi, dù ở độ tuổi này khuôn mặt của mấy bạn nhỏ chưa phát triển hoàn toàn nhưng nhìn ánh mắt và đường nét đứa nhỏ rất giống Thẩm Niệm Lâm, hai người đứng cùng một chỗ, nhìn cái biết hai bố con.

Giờ phút này ngoài sự khiếp sợ, trong đầu Cố Âm toàn dấu chấm hỏi.

Không ngờ Thẩm Niệm Lâm cho thêm một đứa con ?

Loại phá kịch bản này không chơi !

Cố Âm ném phonglên mặt bàn, không ngờ bên trong còn một tấm ảnh. đưa mắt nhìn một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 góc ảnh lộ ra, giơ tay rút ra ngoài.

Trên ảnh không Thẩm Niệm Lâm, chỉ một người phụ nữ trẻ chụp chung cùng đứa nhỏ trong ảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi nãy. Vẫn đứa đó nhưng mặc một bộ đồ khác. Người phụ nữ bên cạnh cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc váy màu trắng, mái tóc đen dài mềm mại xõa tung trên vai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trông dáng vẻ mỏng manh yếu ớt.

ấy ngồi xổm trước mặt đứa nhỏ, cười nói đó với thằng bé, cầm một món đồ chơi xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong tay.

"......." Đừng nói với đấy là mẹ đứa nhỏ.

[? ? ? ? ? Không ngờ nam chính có cả con riêng ? ? ?]

[Yue, nam chính đi tử hình luôn đi [mỉm cười]]

[Hả ? ? 'Bạch Liên Hoa' này mẹ đứa nhỏ ? ? ?]

[Không, chờ tôi đã, nam chính không chỉ Vương Tư Kỳ, còn cất dấu kim ốc một 'Bạch Liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoa' ? ?]

[Tắt tắt luôn, tôi không nên chọn vào kênh máu chó này, tôi sai rồi]

Cố Âm: "........"

Không, mới sai 😊

nhìn bức ảnh, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt khẽ đổi.

Một bức ảnh chụp trong nhà, bức còn lại chụp ngoài trời. Ngoài gái nhỏ nhắn cậu bé, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ảnh lộ cả những tòa nhà xung quanh.

trong ảnh chỉ lộ một góc nhỏ nhưng nhìn rấtđó một khu chung cư. Nếu người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác chỉ dựa vào những chi tiết này sẽ không thể đoán đó khu nào, nhưng với Cố Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại khác, nhà họ Cố làm trong ngành bất động sản.

Một điều chắc chắn chỗ này không thuộc phạm vi bất động sản do nhà họ Cố phát triển. Cố Âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết rất những dự án của gia đình mình. Còn những dự án khác, yêu cầu công việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nên cũng từng tìm hiểu rất nhiều, đặc biệt thành phố A. Đặc biệt với những dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 án bán chạy, họ phải nghiên cứu thật kỹ.

nhìn tòa nhà này rất quen mắt, hình như đã thấy đâu đó.

Nghĩ một lúc, lấy một chồng tài liệu trong ngăn tủ, toàn bộ những quảng cáo về các dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 án khu chung cư. dựa theo trí nhớ của mình tìm trong chốc lát, quả nhiên tìm được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khu giống trong bức ảnh.

Kiến trúc giống hệt tòa nhà trong ảnh.

cầm hai bức ảnh để sát vào nhau, ánh mắt dừng trên mấy chữ to đùng trong tấm quảng cáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ----- Tinh Hoa Hải.

Cố Âm khẽ nhếch khóe miệng, ghê thật, nếu không nhớ nhầm thì VươngKỳ cũng khu này...... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thẩm Niệm Lâm ghê gớm thật đấy, cùng lúc nuôi dưỡng hai người phụ nữ cùng một khu chung cư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ? ? ?

Ai nhìn vào chẳng phải thốt lên: Gan to bằng trời, bản lĩnh không đùa được đâu.

[Mấy ngườitrên không ai đoán khi đây con nữ chính à ?]

[? ? ? Lầu trên nói đó ?]

[Tôi cũng đoán con trai của nữ chính! Tôi từng đọc cuốn tiểu thuyết ngược tâm máu chótình tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 y hệt luôn!]

[Ting ting, tình tiết máu chó kinh điển thứ ba, mất trí nhớ]

[Tình tiết máu chó kinh điển thứ tư, đứa nhỏ của chồng cô và Tuesday thực ra của cô]

Cố Âm: "........"

Sao lại chơi combo kiểu vậy chứ ? ? ?

Thế này ai chịu được trời ! ! !

Cố Âm thấy mình không thể chống đỡ được khi bị ụp một nối máy chó siêu lớn từ trên trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xuống, choáng váng ngồi tại chỗ, không còn sức lực ngả người ra sau ghế.

[Xong rồi, nữ chính không nghĩ quẩn trong lòng đấy chứ ?]

[Nữ chính kiên cường lên! thể tự cô đang biến mình thành màu xanhcây đấy!]

[Tôi tin vào kiến thức khoa học, đứa nhỏ này đúng là rất giống nữ chính]

Cố Âm: "......."

Lập trường của mấy người dễ lung lay vậy sao.

khá ngây ngất giữa một đống tình tiết máu chó nhưng không thể không thừa nhận, bình luận đã mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mang cho những suy nghĩ mới.

Không lẽ đứanày do sinh ra thật? Hơn nữa còn mất trí nhớ ?

........Đúng không theo lẽ thường 😊

Cô mở máy tính, tiếp tục làm phiền người bạn làm biên kịch.

Mệnh tôi do tôi không do trời: Truyện của mấy người máu chó quá trời! Còn nữa! Truyện tình tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ chính sinh đứa nhỏ nhưng bản thân lại không hề biết không ?!

Trọc đến bất ngờ: .........Bình tĩnh đi, chuyện thường thôi, chắc lại mất trí nhớ ấy mà.

Mệnh tôi do tôi không do trời: Không phải, cho mất trí nhớ, sinh con xong sức khỏe hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể sẽ khác khi chưa sinh chứ! Không sẹo à!

Nếu như trọc đến: Đẻ thường thôi.

Cố Âm: "........"

nhanh chóng tìm kiếm một số bài viết phổ cập thêm kiến thức về sự thay đổi của thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau hậu sản gửi cho Thốc Thốc.

Mệnh tôi do tôi không do trời: Còn các bài viết về rạn da khi thai, tắc sữa, khả năng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 miễn dịch thấp, cơ thể bài tiết các hormone relaxin(*) khiến các đốt ngón tay trở nên đau đớn, vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vân và mây mây....! Cái này cho dù đầu óc mất trí thì cơ thể cũng phải nhớ chứ! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

(*) Relaxinhormone sinh sản giúp làm giãn cơ, dây chằng khớp, được sản xuất bởi hoàng thể (buồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trứng)nhau thai trong thai kỳ, chuẩn bị thể cho quá trình sinh nở sự phát triển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của thai nhi.

Trọc đến bất ngờ: ? Nhân vật trong sách còn không bao giờ đi vệ ị, cậu nói phản ứng sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sinh ?

Mệnh tôi do tôi không do trời: ......

Nói rấtlý.

Mệnh tôi do tôi không do trời: Nhưnglúc cậu nói chuyện đừng nói kiểu thẳng toẹt được không.

Trọc đến bất ngờ: À, xin lỗi, khiến cậu 'thấy mùi' à.

Mệnh tôi do tôi không do trời: [mỉm cười]

Trong lúc Cố Âm nói chuyện cùng Thốc Thốc, Thẩm Niệm Lâm xuất hiện trong một căn hộ Tinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hoa Hải.

"Bố, bố đến rồi." Cửa vừa mở, một nam chạy bịch bịch bịch từ bên trong ra, giọng nói non © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nớt liên tục gọi bố. Thấy Thẩm Niệm Lâm cầm một hộp bánh bích quy trong tay, hai mắt cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sáng rực chạy đến kéo đồ trên tay Thẩm Niệm Lâm xuống: "Có phải mẹ lại làm bánh quy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỏ cho con không ?"

Thẩm Niệm Lâm giơ cao hộp bánh, do người cậu rất thấp, duỗi dài cánh tay cũng không thể với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tới, bẹp miệng ấm ức nhìn anh.

Thẩm Niệm Lâm cười khẽ nhìn dáng vẻ làm giống hệt Cố Âm của con trai, "Đã rửa tay chưa ?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

"Bây giờ con đi rửa ngay!" Cậu lanh lợi chạy đi rửa tay.

Thẩm Niệm Lâm đổi dép đi vào trong, đặt hộp bánh quy trên bàn trà phòng khách.

"Ba, con rửa xong rồi." Cậu chạy ra từ nhà vệ sinh. Một gái đi theo sau, lo lắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dặn dò: "Nhuận Hi đừng chạy, cẩn thận ngã bây giờ."

"Dạ." Cố Nhuận Hi trả lời lại, thả chậm tốc độ mang tính tượng trưng, trong đầu toàn bách bích quy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chạy đến bên Thẩm Niệm Lâm.

Thẩm Niệm Lâm sờ đầu bé, giúp con mở hộp bánh: "Hôm nay trong lúc làm bánh mẹ bị bỏng tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nên con phải ăn hết chỗ bánh này, không được lãng phí."

Cố Nhuận Hi nghe bố nói mẹ bị bỏng, không thèm quan tâm bánh, mở to đôi mắt đen láy nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bố: "Tay mẹ con đau không, bố phải giúp Nhuận Nhuận thổi thổi cho mẹ đó."

Thẩm Niệm Lâm cong môi cười: "Yên tâm, bố đã thổi cho mẹ rồi, nhớ ăn hết nghe không ?"

Cố Nhuận Hi không phục: "Lần nào con cũng ăn hết bánh quy nhỏ mẹ làm."

Cậunói xong cầm miếng bánh nhỏ cắn ăn răng rắc, giống hệt con sóc nhỏ đang gặm hạt thông. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thẩm Niệm Lâm nhìn dáng vẻ quá đáng yêu của con trai, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm.

Mỗi lần Cố Âm làm đồ ngọt anh sẽ mang đến đây một ít cho Cố Nhuận Hi ăn. Từ sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi sinh ra con trai không được cạnh Cố Âm, để tăng thêm sự gắn kết giữa hai mẹ con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thẩm Niệm Lâm để con trai theo họ mẹthường xuyên kể rất nhiều chuyện liên quan đến Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Âm cho con nghe.

Anh chụp ảnh lưu giữ lại tất cả các giai đoạn trong quá trình trưởng thành của Nhuận Hi, để sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này thể đưa cô xem.

"Đây ảnh bố chụp mẹ đang làm bánh hôm qua." Thẩm Niệm Lâm mở ảnh trong điện thoại. Cố Nhuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hi cầm nửa cái bánh đang ăn dở, háo hức ngó xem.

Mỗi lần anh đến đây sẽ ảnh của Cố Âm cho con xem, con trai vẫn luôn biết mẹ mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186aidáng vẻ thế nào. Trong phòng còn xếp đầy khung ảnh hình Cố Âm, tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 do Thẩm Niệm Lâm đóng khung bỏ ảnh vào.

Cố Nhuận Hi chăm chú xem ảnh, càng xem khóe miệng càng xụ xuống: "Bố ơi, khi nào mẹ mới đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gặp con ?"

Ánh mắt Thẩm Niệm Lâm khẽ tối, vuốt đầu Cố Nhuận Hi: "Nhanh thôi."

"Mẹ vẫn chưa khỏe lại?"

"Nhanh thôi." Thẩm Niệm Lâm vẫn nói hai chữ này.

Nãy giờ Bạch Tâm Dật luôn đứng một bên nghe hai ba con nói chuyện, đợi đến khi hai người nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xong mới cầm khăn giấy giúp Cố Nhuận Hi lau khóe miệng,"Nhuận Hi ngoan nhé, sẽ nhanh được gặp mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thôi."

"Vâng." Cố Nhuận Hi chọc chọc cái túi nhỏ.

Từ sau khi Cố Nhuận Hi về nước, Bạch Tâm Dật là người luôn đi theo chăm sóc cho bé, khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào có thời gian rảnh anh sẽ đến đây thăm con nhưng chưa bao giờ dẫn ra ngoài chơi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Với Cố Nhuận Hi,rất yêu quý dì Bạch nhưng càng hy vọng đượccạnh mẹ hơn.

Thẩm Niệm Lâm thấy con traivẻ không vui, mở thêm ảnh của Kim Nguyên Bảo: "Đúng rồi, con muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem ảnh chú chó nhỏ mẹ mới nhận nuôi không ?"

Qủa nhiên Cố Nhuận Hi bị hấp dẫn, lực chú ý dời đi: "Có, con muốn xem chó nhỏ."

biết mẹ nuôi một chú chó, bộ lông màu vàng rực rỡ mềm mại ấm áp, vô cùng đáng yêu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thẩm Niệm Lâm lấy được rất nhiều ảnh video từ vòng bạn của Cố Âm, đang lần lượt mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra cho Cố Nhuận Hi xem.

"Con chó này đáng yêu quá." Cách một màn hình, Cố Nhuận Hi sờ sờ đầu Kim Nguyên Bảo, "Nguyên Bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải thay Nhuận Nhuận chăm sóc mẹ thật tốt nhé."

Thẩm Niệm Lâm lại chơi với con trai đến hết trưa, trước giờ ăn cơm tối mới về. Bạch Tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Dật thấy anh chuẩn bị đi dắt Cố Nhuận Hi nói: "Anh Thẩm, anh không ở lại ăn cơm tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ạ? Hay anh ăn cơm cùng Nhuận Hi xong thì đi."

Thẩm Niệm Lâm nhìn ánh mắt mong chờ của con trai, hơi mềm lòng. Anh tiến lên ngồi xổm xuống, giơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay vuốt đầu bé: "Nhuận Nhuận ngoan, mẹ đang nhà chờ bố, bố phải về ăn cùng mẹ."

Cố Nhuận Hi cố nén nước mắt, mặc không muốn bố đi nhưng khi nghĩ đến mẹ thì kiên cường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gật gật đầu: "Vâng, tạm biệt bố!"

"Ngoan." Thẩm Niệm Lâm hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của bé, xoay người rời khỏi nơi này.

Hôm nay Cố Âm nhận được đả kích lớn chưa từng có, về nhà sớm, tự nhốt mình trong phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 suy nghĩ về cuộc đời.

Nghĩ đến những sóng comment nói cùng cuộc nói chuyện với Thốc Thốc thì thật sự có khả năng đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này con ruột của cô. nên nghĩ thoáng hơn, tự dưng có được một đứa con ruột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lớn thế này không phải cũng khá tốt sao!

Không, không nghĩ thoáng nổi :)

Rốt cuộc Thẩm Niệm Lâmcon vào thời gian nào? Tại sao không nhớ được hết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Theo như tình tiết trong mấy cuốn tiểu thuyết máu chó, thể do mất trí nhớ nhưng vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn không nhớ cả chuyện mình bị mất trí nhớ ư.

Cố Âm nhíu chặt mày tự hỏi không biết trí nhớ tốt của bản thân vấn đề gì.

Trong ức cô có, biến cố lớn nhất gặp phảilần tai nạn trước kia, ba năm trước© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã suýt bị chết đuối khi đi bơi biển.

nhớ lúc đó mình đi biển cùng Tần Nhạc, sau khi bị chìm sâu trong nước và được vớt lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Tần Nhạc đã cấp cứu cho cô.

thể do não bộ thiếu oxy, khoảng thời gian đó trí nhớ củakhá đứt đoạn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ràng nhưng trí nhờvậy mà, không ai thể nhớ hết kỹ càng toàn bộ mọi sự việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ nhỏ đến lớn hoặc đã từng trải qua.

Vậy rốt cuộc đứa ra đời vào lúc nào? ? Không lẽ đã tranh thủ giữa lúc đi du © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 học để âm thầm sinh một đứa con ?

đúngbậc thầy quản thời gian.

cầm tấm ảnh Thẩm Niệm Lâm chụp cùng đứanhìn chăm chú. Tuy bức này được chujo trộm nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhìn không khí cùng ấm áp, ánh mắt anh nhìn đứa nhỏ cũng chất chứa sự dịu dàng yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thương, thứ không khi anh nhìn người khác.

[Đừng xem nữa, xác minh con của chồng mình]

[Đúng vậy! Chúc mừng Âm Âm đã làm mẹ]

[Không phải chịu nỗi đau khi sinh]

Cố Âm: "........."

Nghe chút an ủi đó nhỉ.

Ngoài cửa nghe tiếng bước chân, nghe kỹtiếng Thẩm Niệm Lâm đã về nhà. Cố Âm chuyển động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tròng mắt, dựng lỗ tai cẩn thận nghe ngõng động tĩnh bên ngoài. Thẩm Niệm Lâm không về phòng mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186dừng trước cửa phòng cô, nhẹ hai tiếng: "Cố Âm, em trong không ?"

Cố Âm cất mấy bức ảnh vào trong ngăn kéo, đứng dậy mở cửa: "Chuyện gì ?"

Thẩm Niệm Lâm nhìn cô, sự lo lắng xuất hiện trên mặt: "Anh nghe chú Uông nói em cứ nhốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình mãi trong phòng từ lúc về, em thấy không khỏe chỗ nào à ?"

"Không phải."

"Vậy em sao thế ?"

"Em..chỉ là...không nghĩ nổi một số chuyện." Cố Âm hồ nói.

"Chuyện không nghĩ được? Có thể nói với anh không ?" Thẩm Niệm Lâm muốn tìm gốc rễ vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi.

Cố Âm nhíu mày nhìn dáng vẻ nhất quyết muốn giải quyết vấn đề cùngcủa anh.

Được thôi, túm lại cũng không muốn một mình phiền não trong này, để Thẩm Niệm Lâm phải đau não © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 theo, mới thấysự cân bằng.

"Hôm nay em mới nhận được một bưu phẩm." Cố Âm để Thẩm Niệm Lâm vào trong, lấy sấp ảnh trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngăn tủ đưa anh, "Anh xem đi."

Thẩm Niệm Lâm đưa tay nhận mấy bức ảnh, sắc mặt thay đổisau khi nhìn thấy mấy tấm ảnh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ít khi Cố Âm thấy được dáng vẻ thất thố của anh, xem ra anh cũng nhận đả kích lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không ít hơn bao nhiêu.

"Ai gửi cho em ?" Sau khi nhìn chằm chằm ảnh một lúc lâu, cuối cùng anh lấy lại được giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nói, giữ được bình tĩnh hỏi.

Cố Âm: "Không biết."

Sau khi nhận được bưu kiện có đi điều tra phát hiện tên và số điện thoại người gửi ghi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên đó giả, địa chỉ thì ghi một nơi gửi hàng chuyển phát nhanh.

Bỗng nhớ máy ngày trước Trương Minh gặp để báo cáo kết quả điều tra.

thuê anh ta đi điều tra thẩm Niệm Lâm, trả cho anh ta khá nhiều chi phí cho việc điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tra, kết quả nói với đã cố gắng hết sức nhưng không tìm được thông tin gì, đến một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cái cũng không có.

Nhìn xem đi, người gửi cho những bức ảnh này đã điều tra được Thẩm Niệm Lâm đứa nhỏ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn cảgái kia nữa.

"Túi bưu kiện này đưa cho anh, anh sẽ cho người đi điều tra." Thẩm Niệm Lâm cầm lại túi đựng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Cố Âm nhìn anh, khóe miệng cong lên: "Thẩm Niệm Lâm, thứ quan trọng lúc này....là túi bưu kiện đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao? Không phải bây giờ anh nên giải thích đứa bé trong ảnh ai ư ?"

Thẩm Niệm Lâm mím môi không nói gì, nhìn sắc mặt rất xấu. Cố Âm thấy anh không ý định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giải thích, nói tiếp: "Anh con riêng bên ngoài ?"

"Không phải con riêng." Thẩm Niệm Lâm phản bác lại, nhìn Cố Âm không chớp mắt, trong mắt như chứa nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều muốn nói.

Tim Cố Âm giật thót, tránh ánh mắt của anh, cầm tấm khác vẫy vẫy trước mặt anh: "Con của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 và cô gái này ?"

"Không phải." Thẩm Niệm Lâm phủ nhận dứt khoát.

Cố Âm nhìn anh: "Cô gái đó ai ?"

"Là người dì chăm sóc đứa nhỏ."

Cố Âm khó tin nhìn anh: "Anh gọi một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp dì,phải hơi quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đáng không ?"

"....." Tâm trạng Thẩm Niệm Lâm lúc này rất phức tạp, "Nhuận Nhuận gọi vậy."

"Nhuận Nhuận ?" Cố Âm nhìn anh lại nhìn đứa bé trong ảnh, "Thằng bé tên Nhuận Nhuận."

"Ừ, Nhuận Hi, Nhuận trong ấm áp dịu dàng, Hy trong ánh sáng ban mai."

Nhuận Hi, Cố Âm thầm đọc lại cái tên trong lòng như đang nghĩ đó.

"Anh sẽ nhanh chóng điều tra ra người gửi, mục đích của hắn khi gửi những cái này."

Cố Âm nghiêng đầu: "Rồi sao nữa ?"

Thẩm Niệm Lâm mím môi rồi nói: "Anh biết hiện giờ em nhiều nghi ngờ hồ, em muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 biết anh thể nói cho em biết nhưng cần đợi thêm một thời gian nữa."

Anhthể nói mọi chuyện về thân thế của Nhuận Hi cho nghe những nếu muốn giải thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rõ tất cả mọi chuyện, khó tránh khỏi dính dáng đến chuyện của ba năm trước. ba năm trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã người muốn giết cô, đến bây giờ anh vẫn chưa thể bắt được người này.

Có điều sẽ nhanh thôi.

"Cho...anh thêm chút thời gian, một chút thôi được." Thẩm Niệm Lâm nắm tay cô, ánh mắt dịu dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 kiên định.

Cố Âm nhìn anh lần nữa, gật đầu: "Được thôi."

không biết anh nỗi khổ gì nhưng hiện tại anh không ý định nói cho biết.

Nhưng cô không phải người thích đặt mình vào thế bị động, về việc đứa nhỏ phải sinh ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay không, sẽ tự mình làm rõ mọi chuyện.

Trong bệnh việntrung tâm thành phố A.

Mấy hôm nay tâm trạng Vương Kỳ chuyển biến rất tốt, trước khita được đưa đến viện đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong tình trạng hấp hối, đến bác không thể chắc thể cứu được không nhưng hiện tại xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra mạng của ta rất cứng.

Tục ngữ nói đại nạn không chết ắt phúc cuối đời, Vương Kỳ thấy chữ 'Phúc' của mình đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rồi. Lần tai nạn xe nàybước ngoặt quan trọng trong việc đột phá quan hệ giữa mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thẩm Niệm Lâm, chẳng phải mấy bộ phim truyền hình toàn diễn vậy đó thôi.

"Vương Kỳ,đồ chuyển phát nhanh của cô." Yvào phòng bệnh cô ta đưa một bưu phẩm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Bình thường những đồ gửi cho Vương Kỳ được đưa đến thẳng đến công ty, nhân viên sẽ kiểm tra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồ trong đó trước. Giờ đã qua thời gian thăm bệnh nhân, trong phòng bệnh không có người lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 y thấy bưu kiện chuyển phát nhanh gửi đến đặt trên bàn lễ tân của bọn họ nên thuận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay mang vào.

Bệnh viện cũng đã kiểm tra qua thấy bên trong không thứ gì nguy hiểm.

Dạo này bệnh viện nhận được nhiều lẵng hoa và giỏ hoa quả gửi cho Vương Kỳ,ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ăn. Nghe y nói mình đồ chuyển phát nhanh, ta nghĩ chắc lại món quà nhỏ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó không ngờ một phong thư.

"Cảm ơn, để chỗ đó đi." bảo y đặt trên đầu giường. Đợi ýkiểm tra xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hết cho mình ta mới ra xem.

Bên trong có hai bức ảnh, một bức chụp Thẩm Niệm Lâm một đứa trẻ nam, một bức chụp một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186gáiđứa nhỏ kia.

Vương Kỳ đờ người, bị đánh úp bất ngờ không kịp phòng bị.

[VươngKỳ: ngây ra như phỗng]

[Ảnh giống của Âm Âm [cười khóc]]

[Ha ha ha ha đến Vương cũng không tha! Còn người không!]

[Không biết cô Vương tức đến nỗi phải vào phòng ICU lần nữa không nhỉ, lo lắng [thở dài]]

Cố Âm: "? ?"

Hả? Vương Kỳ cũng nhận được ảnh ?

Vốn còn nghi ngờ do Vương Tư Kỳ gửi ảnh cho dù sao cô ta gái trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ảnh cùng một nơi, không cẩn thận đụng phải nhau không bất ngờ. Nhưng xem ý sóng comment nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xem ra không phải.

Đúng VươngKỳ từng gặp cô gái và đứa trong ảnhbọn họ không chỉ cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khu còn cùng tòa nhà.

Mấy lầnta gặp họ trong thang máy, lúc ấy không nghĩnhiều ai ngờ được bọn họ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quan hệ khác với Thẩm Niệm Lâm ? ?

Không lẽ anh bố đứa trẻ ? ?

Vương Kỳ thấy cả người không ổn, ta cứ nghĩ chỉ một đối thủ là Cố Âm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sao không được cưng chiều nữa, sẽ không có sự uy h**p với ta. Nhưng giờ hóa ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bên ngoài Thẩm Niệm Lâm còn người phụ nữ khác, không những thế họ cả con ! !

Đây việc mấy người nhà giàu hay làm ư ? ? ?

ta không thể chịu được nữa, lập tức gọi điện cho Thẩm Niệm Lâm kêu anh đến bệnh viện.

bây giờ đã hết thời gian thăm bệnh nhưng cảm xúc của Vương Kỳ đang quá không ổn, bệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 viện chỉthể phá lệ để anh đến giải quyết.

Lúc nãy trong điện thoại nghe Vương Kỳ bắn liên thanh xổ một tràng không dừng Thẩm Niệm Lâm đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đoán được đại khái chuyện xảy ra,thể ta cũng nhận được mấy tấm ảnh.

Vào phòng bệnh, Thẩm Niệm Lâm lạnh nhạt đứng đó, Vương Kỳ nhìn dáng vẻ không biến động không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sợ hãi của anh càng tức thêm cầm đồ ném: "Thẩm Niệm Lâm, tốt nhất anh nên giải thích© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho tôi người phụ nữ đứa nhỏ này ai !!!"

ta nói xong ném ảnh về phía anh, Thẩm Niệm Lâm liếc nhìn ảnh rơi trên mặt đất, mặt không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm xúc: "Tại sao tôi phải giải thích với?"

"Anh không nên giải thích ?" Vương Tư Kỳ không đoán được anh sẽ thản nhiên như thể mình đúng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vậy, "Đứa trẻ này giống anh đến vậy, vừa nhìn đã biết con anh! Bọn họ cùng một khu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà với tôi, giờ thì tôi hiểu rồi, trước kia anh bảo tôi dọn đến Tinh Hoa Hải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 muốn tôi làm chắn cho anh ? ?"

Hiện giờ Thẩm Niệm Lâm vẫn cần dựa vào gia đình Cố Âm, chuyện anh con với người phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ khác ở bên ngoài chắc chắn không thể để Cố Âm biết. Nên anh đã sắp xếp để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta hai mẹ con họ cùng chỗ, anh bị người khác chụp được thì họ cũng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghĩ anh đến đó để tìm ta! Căn bản không thể nghĩ đến những chuyện khác!

Thẩm Niệm Lâm nghe ta nói vậy không phủ nhận, Vương Kỳ thấy anh ngầm đồng ý, lửa giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong người bùng cháy dữ dội: "Cả tai nạn xe lần này nữa, Lưu Na nói với tôi cảnh sát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 báo sự cố lần này không phải tai nạn xe liên hoàn bình thường, họ vẫn đang điều tra Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hàng hưng. Anh giấu hai mẹ con họ đi, còn tôi mang ra đẩy lên đầu ngọn sóng, anh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngừng để tôi...., anh lấy tôi làm chắn đúng không ?"

Sau khi xảy ra tai nạn xe, Lưu Na luôn lo lắng nói với ta mọi chuyện có thể không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đơn giản, rất khả năng Thẩm Niệm Lâm đang lợi dụng ta. Nhưng Vương Kỳ không tin, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cứ nghĩ tai nạn do fan cuồngmấy chiếc xe kia gây ra, do Lưu Na suy nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều.

Nhưng khi nhìn thấy hai tấm ảnh kia, ta không thể không nghĩ nhiều.

Một chút trong lòng ta hy vọng mọi chuyện không phải thế, Thẩm Niệm Lâm sẽ không đối xử với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta vậy.

ta hy vọng anh không thừa nhận, lừata cũng được nhưng Vương Kỳ đã quên, Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Niệm chưa bao giờ người kiểu đó.

Anh chỉ dùng khuôn mặt thản nhiên nhìn ta, giọng điệu như đang nói chuyện bình thường: "Tôi cho cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tài nguyên, thay tôi bán mạng, không phải rất hợp tình hợp lý hả ?"

"Hợp lý cái cụ nhà anh! ! ! ! !" Chung quy Vương Tư Kỳ không thể nhịn nổi, đối diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 với Thẩm Niệm Lâm chửi ầm lên.

------------

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Vương Tư Kỳ: Tôi nói một câu, đàn ông đều là rác rưởi, không ai phản đối chứ ?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi full, Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi online, read Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi, Bản Lật Tử Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luân Trôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc