GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 924: Ma vương vạn tuế (16)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh lật giở mấy bản vẽ của Tiểu Vũ, cả một tập giấy gần như đều đã vẽ kín.

Trên đó còn viết chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, đánh dấu địa điểm và thời gian của sự việc.

Lật đến trang sau, Thời Sênh liền nhìn thấy một bức hình người cực kỳ trừu tượng, lẽ là đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ông, toàn thân tối đen như mực, bốn phía cũng đen sì.

Địa điểm của bức vẽ nàykhách sạn, ngay trước cửa phòng cô.

Thời Sênh nhìn chằm chằm bức tranh đó nửa ngày.

Cũng thể miễn cưỡng nhận ra thứ nàyngười.

Mấy trang sau cũng vẽ y như thế, nhưng thời gian khác.

Thời Sênh khép lại tập giấy vẽ, đứng dậy đi lên lầu.

“Cô Quý, tốt nhất không nên rời khỏi đại sảnh.” người cảnh sát nhận ra nên nhắc một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 câu.

Khách sạn đã thông báo rằng báo động do người gây ra, nói không chừng trong này còn trà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trộn kẻ xấu.

“Biết rồi.” Thời Sênh đáp ngoài miệng như thế nhưng không hề dừng bước chân mà tiếp tục đi lên lầu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Trở lại tầng lầu mình ở, Khúc Diệu đứng ngoài cửa phòng cô, bay qua bay lại vẻ gấp gáp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Thời Sênh bước ra, ta lập tức bay vèo tới, “Lệ Thừa Vân tới đây, làm sao bây giờ, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảm nhận được anh ta.”

“Cô sợ hắn thế à?” Thời Sênh nhíu mày.

Sắc mặt Khúc Diệu hơi biến đổi.

“Còn lâu tôi mới sợ anh ta, tôi chỉ…” Khúc Diệu hét lên một tiếng như một con gà mái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lông, “Tôi chỉ không muốn gặp anh ta, ai biết được anh ta muốn lợi dụng tôi làmchứ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Hét lên xong, khí thế của Khúc Diệu lại ỉu xìu xuống, “Lệ Thừa Vân khế ước với tôi. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như bị anh ta bắt được, anh ta nói tôi cũng không thể nào phản kháng được.”

“Thế thì chạy.” tới bốn phương tám hướng, muốn chạy tới đâu thì cứ chạy tới đó, sợ không chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được à?

Lệ Thừa Vân giỏi cỡ nào cũng chỉ là một con người.

“Chạy?” Sắc mặt Khúc Diệu càng khó nhìn, “Chỗ này không ra được, nếu thể chạy thì tôi đã chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi.”

Thời Sênh: “…”

Ngẫm lại cũng đúng, trước đây lần nào gặp Lệ Thừa Vân, con hàng này cũng chạy từ rất sớm.

Lần đầu tiên gặp nữ chính cứ thấy nam chính bỏ chạy.

“Không ra được ý gì?” Cửa không ra được, nhưng ma đâu cần đi qua cửa đâu.

“Thì không ra được đó, bên ngoài một tầng khí màu đen, khí đen này có thể cắn nuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chúng tôi.” Khúc Diệu nói xong liền thay đổi sắc mặt, “Lệ Thừa Vân lên đây… Làm sao bây giờ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làm sao bây giờ…”

Khúc Diệu bay lên phía trên, cửa thang máy vừa mở ra, góc váy cuối cùng của Khúc Diệu cũng biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mất trên trần nhà.

Thời Sênh nhìn về phía thang máy, thang máy trống rỗng, khôngngười trong.

ma rồi!



Tiếng đồng hồ tích tắc từng giây, Thời Sênh nằm trên giường, hoàn toàn không ngủ.

xoay người ngồi dậy, gãi gãi đầu, rời giườngra khỏi phòng.

đi xuống đại sảnh kiếm đồ ăn, lúc này đã nửa đêm, dưới sảnh còn có không ít người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đang tụ tập, cũng đã người trở về phòng nghỉ ngơi.

“Cô Quý, chào cô.”

Thời Sênh cắn thìa, hơi hồ hỏi: “Có chuyện gì?”

Mẹ nó, ăn thôi cũng không cho người ta ăn ngon miệng.

“Cô Quý, cảnh sátmuốn nói chuyện với cô.” Vị cảnh sát đưa một cái di động ra.

Thời Sênh cầm lấy cái điện thoại, áp lên tai: “Có rắm thì mau đánh đi.”

“Cô Quý, chuyện quá khẩn cấp, tôi hy vọng thểtrong đó giúp chúng tôi một phen.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Hạ không nói lời thừa, lập tức đi vào vấn đề, “Chúng tôi kiểm tra đo lường thấy khách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sạn oán khí cực kỳ nặng nề, nếu không nhanh chóng thu phục thì mọi người đó sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gặp phải nguy hiểm, bao gồm cả cô.”

“Bảo tôi hỗ trợ á?” Thời Sênh buông thìa, tay sờ sờ mặt, “Mặt mũi cũng lớn quá nha!”

“Cô Quý, cái này cũng không phải chỉ giúp chúng tôi còngiúp cho chính nữa.” Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thật sự không muốn đàm phán với gái này, nhưng ông ta không nói thì sẽ không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tới.

Giọng Thời Sênh không nhanh không chậm đáp, “Tôi không sợ chết, nhiều người đây chôn cùng tôi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thế, cũng coi như tôi buôn bán lời rồi,sao tôi phải giúp ông?”

Thời Sênh nói xong lập tức ném điện thoại cho viên cảnh sát, chuyên tâm ăn đồ ăn của mình.

Trong điện thoại không ngừng giọng nói truyền ra, người cảnh sát ngơ ngác một chút rồi mới nhận lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 điện thoại.

“Cảnh sát Lý…”

“Đưa điện thoại cho ta.” Ông ta còn chưa nói xong, sao gái này lại đã buông điện thoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra rồi?

Rất không coi ai ra gì.

Vị cảnh sát kia định đưa điện thoại ra, nhưng tay vừa giơ ra thì đã nhận được ánh mắt uy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hϊếp của Thời Sênh.

Vị cảnh sát kia kinh hoảng trong lòng, lại đặt điện thoại về lại bên tai mình, “Cảnh sát Lý… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Quý không nhận.”

Bên kia, Lý Hạ như vừa ném vỡ thứ đó khiến cho da đầu của đồng chí cảnh sát bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này run lên. Hai nhân viên của tổ điều tra đặc thù kia, ngay cả sếp họ còn phải lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lễ đối đãi, cũng không biết rốt cuộc họ tới đâycáinữa.

Thời Sênh còn chưa ăn xong, trong đại sảnh đã loạn lên một trận, một người phục vụ đang hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mang rối loạn khua chân múa tay gì đó với cảnh sát.

Cảnh sát nghe xong lời của người đó thì lập tức điều động người đi lên.

Lại người chết, người chết lần này người phụ nữ đã gây chuyện ầm ĩ lúc tối.

Hơn mười phút trước, ta gọi điện thoại bảo phục vụ mang đồ ăn lên phòng, kết quả khi phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vụ mang đồ lên thì thấy cửa phòng ta đã mở sẵn.

Mà người phụ nữ đó thì đã chết.

Nằm sấp chết ở trên giường, sau lưng cắm một con dao, là dao gọt trái cây của khách sạn, khắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giường toàn máumáu.

Vị cảnh sát cho người phong tỏa hiện trường, những người thuê phòng tầng này đều xuống bên dưới.

Thời Sênh đi cầu thang bộ lên, chờ đến khi tất cả mọi người đều đi rồi, mới đẩy cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cầu thang thoát hiểm ra.

Trong không khí vẫn còn loáng thoáng mùi máu tươi.

Thời Sênh bước chân lên tấm thảm mềm mại, đi tới căn phòng xảy ra án mạng, càng tới gần thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mùi máu càng nồng.

Gió lạnh thổi dọc hành lang, khí lạnh thấu xương, ngọn đèn trên đỉnh đầu không ngừng lập lòe.

Thời Sênh không dừng lạitiếp tục đi tới gần gian phòng kia.

Đúng lúc ở bên ngoài cửa phòng, gió vốn chỉ quanh quẩn ngoài hành lang đột nhiên mạnh hơn, “bụp”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đèn tắt, cả hành lang chìm trong tối đen.

Thời Sênh rút thiết kiếm ra, chém về phía sau lưng, không biết thiết kiếm chém phải cái hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nằng nặng.

“A!” Tiếng hét chói tai như chọc thủng màng nhĩ của người khác, “Con khốn xen vào việc của người khác!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Thanh âm kia như tụ lại từ khắp xung quanh, liên tục đánh lên màng nhĩ của Thời Sênh.

Thời Sênh dựa theo cảm giác, lại bổ sang bên cạnh một cái nữa.

“Đi tìm chết đi! Con khốn, đi chết đi!”

Thời Sênh cảm giácthứ đó quấn chặt cổ tay mình, nhanh chóng lan về phía cổ, siết chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như muốn bóp chết cô.

Nhưng cảm giác này lại nhanh chóng biến mất, bị người nào đó kéo lại, đυ.ng vào tường bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thiết kiếm bắn lên cánh cửa, vang lên một tiếng lớn.

Thời Sênh ổn định thân mình, thấy trước mắt bóng đen nhoáng lên, cảm giác mùa biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thành mùa đông, lạnh tới mức làm run rẩy.

hắn!

Thời Sênh lắc lắc thiết kiếm, kiếm bay thẳng tới chém lên cái bóng đen kia.

Càng tới gần hắn, Thời Sênh càng cảm thấy không đúng lắm.

Chờ phản ứng lại thì kiếm đã bổ xuống rồi.

Ánh sáng lạnh lóe lên trên hành lang, bóng đen như bị bổ đôi ra, bay tán loạn trong không khí, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiếng hét chói tai ban nãy đột ngột dừng hẳn, chỉ còn từng trận gió lạnh rít lên.

Trong gió mùi của máu.

Làm người ta buồn nôn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 924 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc