GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 912: Ma vương vạn tuế (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Như vậy, tổng kết lại một câu, cái gì cũng có vấn đề.

Làm vật hy sinh, kết cục của chắc chắnkhông tốt.

Cho nên…

Trói tất cả những người này lại được rồi.

Sao bản nương lại thông minh vậy chứ.

Đám dân thôn bên kia chuẩn bị tiếp tục tìm người thì bên này Thời Sênh liền ra tay. Một đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dân thôn đi đằng sau liền gặp tai họa, còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Thời Sênh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đánh ngã hết ra mặt đất.

“Cô gái, muốn làm gì?” Nghe thấy động tĩnh, những người đi trước quay đầu lại, phát hiện Thời Sênh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cầm kiếm thì hét lên.

Thời Sênh lấy từ trong không gian ra mấy quả lựu đạn khói ném về phía những người kia, trong nháy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mắt cả đám người bị khói bốc lên mù mịt bao phủ.

Nhưng Thời Sênh cũng không nghe thấy âm thanh ngã xuống, khói bắt đầu lan ra, bóng người lao tới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 vung cái cuốc trong tay lên bổ về phía Thời Sênh.

“Keng!”

Cái cuốc bị thiết kiếm ngăn lại, sức của người đàn ông kia rất lớn, Thời Sênhthể cảm giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 được cánh tay run lên.

Bị ngăn trở, người đàn ông lập tức rụt lại, sau đó lại bổ cuốc xuống lần nữa.

Từ trong đám khói lạingười lục tục kéo ra. Tay bọn họ cầm đủ các loại công cụ, cuốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 có, liềm có, dao, xẻng… có hết.

Tất cả các nông cụ thể sử dụng đều được họ mang ra.

Sao những người này lại không phản ứng với khói của lựu đạn?

Chắc chắn không phải người!

Khói lựu đạn cũng vô dụng, Thời Sênh chỉ thể tự mình ra tay. Thân thể của nguyên chủ thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 quá suy nhược, thu phục cả đám người này không dễ tí nào, bị mệt bở hơi tai luôn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Vất vả lắm mới trói tất cả lại được.

Lúc này, khói đã tan đi, trên mặt đất chỉ mấy đứa trẻ đang nằm.

Thời Sênh: “…”

Tình tiết này đã phát triển tới mức làm người ta ngẩn ra rồi.

[…] Cốt truyện này còn bảo làm cho ngẩn người à? Cốt truyện bình thường chẳng phải là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phải trải qua gian nan hiểm trở, cuối cùng mới vạch trần được chân tướng sao?

thì khen ngược, vừa lên đã đuổi tận gϊếŧ tuyệt những người quan trọng nhất.

Cốt truyện còn phát triển được thế nào nữa hả?

Chuyển thể thành phim truyền hình, 30 tập chuyển thành phim một tập luôn, làm sao câu rating được?

làm biên kịch thì sẽ thất nghiệp trong một phút. Biên kịchkhông biết xây dựng cốt truyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kịch tính thì không phải biên kịch giỏi.

Thời Sênh trói người lại cho thật chắc, lại đi bắt những người vừa rời đi về. Sau khi ném tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cả lại thành một đống, cô lại đi càn quét thêm vòng nữa, chắc chắn không còn sót ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thì mới quay lại quảng trường.

Mặt trời nổi lên phía chân trời, thôn rất yên tĩnh, khôngtiếnggáy, cũng không âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thanh của bất kỳ con vật nào.

Một đám người lưng tựa lưng bị trói thành một vòng, bọn trẻ con cũng bị tróimột bên.

Aibiết người nào mới BOSS chứ, đề phòng vạn nhất, vẫn cứ nên trói tất cả lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hơn.

Thời Sênh lấy ra một cái ghế dựa kỹ, ung dung ngồi bắt chéo chân giữa quảng trường.

“Rốt cuộc ai?” Trưởng thôn chất vấn bằng giọng thô ráp, gương mặt gầy hơi vặn vẹo.

“Đi ngang qua.” Thời Sênh quệt miệng thở ra một hơi.

Bảnnương thật sự đi ngang qua.

“Cô định làm gì? Thôn chúng tôi không cả, bắt chúng tôi lại cũng chẳng chiếm được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đâu.”

“Tôi cũng không muốn lấy cáicủa các người.” Cho phải cạp đất ăn cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thèm cướp của một cái thôn nhìn qua cũng toàn người cạp đất ăn cả.

Muốn làm tiền thì phải làm lớn.

“Vậy muốn gì?” Trưởng thôn cực kỳ giận dữ, giọng nói cao vυ"t.

Thời Sênh hơi nghiêng người về phía trước, tầm mắt đảo qua mấy đứa trẻ con, sau đó lại dừng trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người mấy dân thôn, “Tôi muốn biết, các ngườichúng nó, ai mới ma?”

“Ma cái gì?” dân thôn khó hiểu, “Sao nơi này thể ma?”

“Chúng tôi đều người, không phải ma.”

Từng người đều khẳng định mình người chứ không phải ma. Đám trẻ con đã tỉnh lại nhưng cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt nhìn chằm chằm đám dân thôn như lần đầu Thời Sênh gặp.

Dân thôn chết cũng không nhận, Thời Sênh di chuyển ánh mắt về phía trẻ.

“Mấy đứa muốn nói không?”

“Chị đạo sĩ à?” một đứa lớn tuổi nhất trong bọn hỏi.

“Không phải.”

Nghe Thời Sênh đáp vậy, thằng nhóc lập tức lạnh mặt, “Vậy nói với chị thì lợi ích gì?”

“Không nói thì thôi, gϊếŧ chết hết được.” sao những người này chết rồi thì thể ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngoài đúng không? Còn không thể ra ngoài nữa, vậy thì ném nổ hết thônđược.

Bọn trẻ: “…”

“Bọn họ ma.” Một đứalên tiếng, giọng nói đầy khí phách, không hề cứng ngắc, “Bọn họ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đã chết.”

“Mộc Đầu.” Thằng nhóc lớn tuổi nhất quát lên.

Mộc Đầu không lớn nhất nhưng cũng không nhỏ nhất, hốc mắtđỏ lên, “Tao không muốn cứ tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thế này nữa, cho chết cũng tốt hơn so với bây giờ.”

“Mộc Đầu, mày nói bậy bạ thế hả?”

“Mộc Đầu nói đúng, tao cũng không chịu nổi nữa.”

đứa mở đầu, lũ trẻ bắt đầu mồm năm miệng mười kể tội.

Theo lời nhóc, hai năm trước, trong thôn này xảy ra một trận hỏa hoạn. Khi đó cả thôn đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cháy, mấy đứa trẻ con rủ nhau vào trong núi chơi nên mới tránh được một kiếp.

Đến khi cả bọn quay về thì người trong thôn đã chết, chỉ còn mấy đứa chúng nó. Nhưng hôm sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bọn lại thấy thôn trở về hoàn hảo như cũ, người thân của bọncũng vẫn còn sống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Trận hỏa hoạn đó chỉ như một giấc mộng của chúng thôi.

Từ đầu, chúng cũng không tin là mình nằm mơ, nhưng dần dần, chúng phát hiện ra người thân của mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 rất nhiều điều kỳ lạ.

dụ như khi mặt trời mọc họ sẽ không ra ngoài, khi mặt trời lặn mới ra ngoài làm việc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ăn cái cũng luôn làm cho chúng ăn trước, còn họ không bao giờ ăn.

Những hiện tượng quái dị này còn chưa đủ để chúng phát hiện ra sự dị thường. Đến tận khi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nội Đại Tráng cho ăn con chuột chết, nhưng ấy lại bảo đó thịt nướng.

Trong nhà mấy đứa trẻ khác cũng xảy ra chuyện tương tự. Bọn trẻ không ăn, họ cũng không ép buộc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhưng lại ăn mấy thứ đó ngay trước mặt bọn trẻ.

Lúc này, lũ trẻ mới tỉnh ngộ, người thân của chúng đã bị chết trong trận hỏa hoạn kia rồi. Người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hiện tại bọn chúng nhìn thấy không phải người thân của mình.

Hiện tượng quỷ dị này làm cho bọn trẻ con sợ hãi, bọn trẻ hẹn nhau trốn nhà đi.

Nhưng bọn trẻ có chạy thế nào thì cũng bị những người kia tìm về.

Sau vài lần chạy trốn không thành, bọn trẻ không chạy nữa, biểu hiện ngoan ngoãn như lúc nhỏ để đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 người kia thả lỏng cảnh giác.

Mấy tháng sau, bọn trẻ tìm được hội, người lạ đi vào thôn, một đôi tình nhân tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 còn khá trẻ.

Dân thôn rất nhiệt tình đối đãi với họ, không thèm quan tâm tới bọn trẻ nữa.

Mấy đứa trẻ tìm được hội chạy trốn, nhưng cả đám đi rất lâu cũng không tìm được đường ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngoài, trên núi lại thú thường xuyên xuất hiện.

Vừa mệt lại vừa đói, bọn trẻ chỉ thể quay về thôn.

Nhưng trong thôn hoàn toàn trống rỗng, không thấy một ai cả, bọn trẻ đi thẳng tới từ đường.

Tất cả dân thôn đều tập trung bên ngoài từ đường.

Lúc đó, bọn trẻ nhìn thấy đôi tình nhân kia bị thiêu sống ngay giữa quảng trường.

Chuyện này khiến cho mấy đứa trẻ ấn tượng rất sâu sắc, khiến chúng không dám chạy nữa, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thể giả bộ để tiếp tục sống trong thôn.

Những thứ trong nhà bọn trẻ chưa bao giờ dám ăn, chỉthể ra ngoài tìm thức ăn vào buổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tối.

Trong thôn cũng không phải lần đầu có người ngoài đi vào. Nửa năm trước cũng có người đến, kết cục của người đó cũng chẳng khác gì đôi tình nhân kia, cũng bị thiêu sống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 912 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc