GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 691: Nữ hiệp thời hiện đại (10)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Anh Túc và Lăng Dực đều rất lo lắng, chỉ có mỗi Thời Sênh ngồi đó, vênh mặt lên, như không nghe thấy gì hết vậy.

Lãnh Viêm đi từ ngoài vào, ánh mắt quét qua đại sảnh, dừng lại Thời Sênh lúc đó đang ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như ông lớn.

“Nhan Miên, ai cho phép cô đến đây?” Lãnh Viêm nhìn thấy Thời Sênh liền nổi nóng. Nếu như hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thể cấu chết cô, thì không biết Thời Sênh đã chết bao nhiêu lần rồi.

“Dì đến thăm con dâu dì, sao vậy?” Thời Sênh cứng cổ hỏi lại.

“Người đâu.” Lãnh Viêm quát lên một tiếng.

Lập tức vài người từ bên ngoài bước vào.

Lãnh Viêm chỉ tay vào Thời Sênh: “Đuổi ta ra ngoài.”

Bọn họ đưa mắt nhìn lẫn nhau.

Hôm đó nhiều người như vậycòn không bắt được cô ta, thì mấy người bọn họ bắt được chắc? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Làm đi! Mỗi một con đàn các người sợ thế à, nuôi các người làm không biết nữa.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lãnh Viêm bực đến mức đá ngay vào người đứng gần nhất.

Anh Túc biết rằng Lãnh Viêm một người rất biết kiềm chết, đây là lần đầu tiên nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hắn tức giận như vậy.

bất giác liếc nhìn Thời Sênh.

Dưới áp lực của Lãnh Viêm, bọn họ chỉthể miễn cường xông lên.

Thời Sênh đứng lên: “Không cần, tôi tự đi.”

Ánh mắt Anh Túc dừng lại trên chiếc sofa Thời Sênh vừa ngồi, biểu cảm chút không tự nhiên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Như Linh, ta bắt nạt em rồi đúng không?” Lãnh Viêm tưởng Anh Túc bị bắt nạt, vội đi lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gần, “Cô ta đã làm em? Em đừng sợ, nói cho anh biết.”

Từ góc độ của Lãnh Viêm, rất dễ phát hiện ra Lăng Dực. Anh Túc đànhvào lòng Lãnh Viêm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai người thay đổi vị trí, Lãnh Viêm quay lưng lại sofa.

“Phu nhân chỉ đến thăm em thôi, không làm khác cả.” Vốn Anh Túc chỉ muốn Lãnh Viêm thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đổi vị trí, không ngờ làm như vậy, cùng với lời giải thích không mấy tự tin, càng khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lãnh Viêm cho rằngbị Thời Sênh bắt nạt rồi.

Lãnh Viêm vỗ nhẹ lưng Anh Túc, sa sầm mặt mày nhìn Thời Sênh.

Anh Túc biết Lãnh Viêm hiểu lầm, nhưng Lăng Dực, không giải thích thêm cả, cứ im lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như vậy.

Thời Sênh đã bước ra khỏi phạm vi chiếc sofa, nhìn vào mắt Lãnh Viêm: “Nhìn cái gì? Cứ cho© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dì bắt nạt thì đã làm sao? Dạy bảo con dâu chuyện chính đáng.”

“Nhan Miên, đừng được một tấc lại tiến thêm một thước.” Lãnh Viêm nghiến răng.

“Dì đây tiến thêm cả trượng.”

Thời Sênh nhìn Anh Túc một cái, rồi huơ huơ cái kiếm không biết đã cầm trong tay từ bao giờ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ý bảo những người ngáng đường dẹp ra một bên.

Khôngmệnh lệnh của Lãnh Viêm, sao những người đó dám nhường đường, khoanh tay đứng nhìn thẳng vào Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Sênh.

Thời Sênh nhẹ nhàng giơ tay lên, rồi chém mạnh kiếm xuống.

Nhìn động tác chưa sử dụng lực mấy, chỉ là chém tùy tiện vào trong không khí, nhưng lại khiến bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 họ cảm thấy một luồng áp khí ép từ trên đầu xuống.

Nhận ra sự nguy hiểm về thân thể, lập tứcngười tránh sáng một bên.

Thời Sênh lại chém vào không khí, “Ha! Giỏi thì đừng chạy!”

Không chạy, đứng đó được chém chắc?

Lãnh Viêm tức đến chết điếng người, hắn toàn nuôi đồ bỏ đi, đến một con đàncũng không đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phó nổi.

Càng nghĩ càng thấy tức, Lãnh Viêm bỏ Anh Túc ra, bước nhanh đuổi theo Thời Sênh.

“Ngăn ta lại.” Lãnh Viêm đứng trước cửa, quát một người đứng phía xa.

Hôm nay những người theo hắn về kháđông, còn đem theo súng trên người, Lãnh Viêm vừa quát lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lập tức liềnngười chặn Thời Sênh lại.

Thời Sênh: “…”

Năm nào cũng bọn đần, riêng năm nay thì cực kỳ nhiều.

“Không cần biết sống hay chết, bắt lấy ta.”

Người đàn này thật sự tưởng rằng trong tayta quân bài thì hắn không dám làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta chắc, cứ lần một lần hai không ngừng khıêυ khí©h sức chịu đựng của hắn.

Không cần biết sống chết nghĩa bọn họ thể nổ súng, lập tứcngười rút súng ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chĩa vào Thời Sênh.

Những người này bình thường không ở nhà lớn, không biết được mức độ hung hăng của Thời Sênh, nghĩ rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thời Sênh chỉ một người phụ nữ bình thường rất dễ đối phó, nên không hề quá căng thẳng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nhưng đợi đến khi Thời Sênh đánh ngã hai người đầu chiến tuyến, bọn họ mới trở nên cảnh giác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Dạy cho các người một bài học.” Thời Sênh cười khinh bỉ, ánh mắt nham hiểm chút dọa người, “Đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 diện với quân địch không được xem nhẹ bất cứ ai, cho một đứa trẻ sinh, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ đến khi hóa thành cát bụi ngươi mới được hạ thấp cảnh giác.”

Mọi người: “…”

Con người một loài động vật phức tạp, nhìn thấy người yếu đuối, trong lòng liền xuất hiện cảm giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tốt đẹp, cho rằng mình mạnh hơn người ta, không coi người ta cả.

Những người như vậy luôn luôn chết trong tay những người hắn coi thường.

Không được xem nhẹ bất cứ thứ gì.

“Pằng!”

Một tiếng súng vang lên đánh thức mọi người, tiếp sau đó rất nhiều tiếng súng đan xen với nhau. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thời Sênh muốn ra vẻ ta đây tránh những làn đạn đó, nhưng phần cứng thể của không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cho phép nên đành dùng bùa phòng vệ để bảo vệ bản thân.

Mọi người chỉ thấy viên đạn bắn lên người Thời Sênh rồi rơi hết xuống đất, cứ như tường đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vách sắt, hoàn toàn bắn không thủng được.

Phải người bình thường khác, thì sớm đã bị bắn cho lỗ chỗ rồi.

Gặp ma chắc?

Thời Sênh cậy bùa phòng vệ, đi vài đường kiếm khiến bọn họ ngã nhào.

“Con trai à, muốn gϊếŧ chếtthì con phải cố gắng hơn mới được, cố lên, tin vào con.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mẹ kế Sênh ngông nghênh nói xong, vênh váo rời đi.

MayLãnh Viêm không bị bệnh tim, nếu tim vấn đề, thì chắc chắn đã tức mà chết rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Viêm thiếu…” Đạn cũng không xuyên nổi, yêu quái sao?

Nhưng thời kỳ hội chủ nghĩa không cho nói chuyện yêu ma mà?

“Đồ ăn hại, một ăn hại!” Lãnh Viêm quát xong mới phát hiện ra bản thân mình quả mất hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tượng, hắn lấy lại bình tĩnh, “Nghĩ cách gϊếŧ chết ta cho tôi, không cần biết cách gì.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Những chữ cuối cùng câu nói được Lãnh Viêm nói vùng nặng.

Bây giờ hắn chỉ muốn gϊếŧ chết người phụ nữ đó, không muốn nhìn thấy ta một lần nào nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“…Vâng”

Với sức chiến đấu kinh dị đó, bọn họ lấy pháo ra bắn chắc?



Thời Sênh phát hiện ra mọi người xung quanh mình gì đó không đúng, nhưng cụ thểđiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì lại không biết nói thế nào.

Đợi đến lúc đến nhà ăn, thì lại càng kỳ quặc hơn.

Thời Sênh đứng trước đĩa đồ ăn không biết đã được thêm vào bao nhiêu gia vị, lườm lườm nhìn về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía đầu bếp, đầu bếp cúi đầu run lẩy bẩy.

Hắn không biết cả. Hắn không biết cả.

“Tôi bảo…”

“Phu nhân tha mạng, tôi bị ép buộc, tôi không biết cả. Nhà tôi cònmẹ già con nhỏ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phải nuôi mẹ già tám mươi tuổi, phu nhân giơ cao đánh khẽ tha mạng cho tôi.”

Lời thoại này, sao nghe quen vậy?

Thời Sênh liếc nhìn bàn ăn, lấy đũa gảy gảy, rồi co giật cơ mép, “Nhiều hồ tiêu quá.”

Ngửi mùi thì không thấy lạ, còn rất thơmđằng khác. Lúc đầu Thời Sênh không nghi ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186cả, nhưng hành vi khác thường của đầu bếp, không nghi ngờ gì nữa, đang nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rằng, trong đấy nhất định có điều đó quái gở.

Đầu bếp, trí thông minh của anh bị chó gặm rồi chắc?

Quan trọng hơn là, trong đó hồ tiêu thực sự quá nhiều, sao thì cũng không ăn vào được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

[…] ràng bị làm cho sợ nên off rồi.

Đầu bếpngười bị Thời Sênh hành hạ thê thảm nhất. Hắn đã từng chứng kiến đập nát vụn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cái xe ô tô, thế nên cứ nhìn thấy Thời Sênhhắn sợ hãi.

Hắn phản ứng như vậy rất bình thường.

“Hả?” Đầu bếp giật mình ngẩng đầu lên.

“Làm lại.” Thời Sênhbàn, nheo mắt, “Nếu dám bỏ những thứ linh tinh vào nữa, tôi sẽ cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi gặp mẹ già 80 tuổi của anh.”

Đầu bếp: “…” Không muốn gặp.

Hắn từ dưới đất đứng dậy, thu dọn đồ trên bàn, rồi chạy như bốc hơi vào trong bếp.

Sau khi bước vào bếp, hắn đặt đĩa thịt luộc lên kệ, thở phào nhẹ nhõm, sợ chết đi được.

Không ngờ ta lại không truy cứu.

Đầu bếp không dám bỏ bừa thứ vào nữa, làm lại một bữa khác bưng lên.

Thời Sênh bảo hắn ăn thử, sau khi chắc chắn không thứ gì quái gở,mới bắt đầu ăn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Luôn bọn đần muốn hại bản nương.

Sợ quá.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 691 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc