GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 672: Phó bản có độc (33)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
“Cô… cô còn chưa ngủ?” Kinh Huyền đưa tờ giấy viết xong tới trước mặt Thời Sênh.

Thời Sênh đứng bên giường, khom người nhìn thẳng vào Kinh Huyền, “Ngủ cùng anh cơ!”

Kinh Huyền ngây ra nhìn cô.

Thời Sênh cười, “Đùa anh đó.”

Thời Sênh đắp chăn cho anh xong, quay người đi tới chiếc bàn bên cạnh.

Kinh Huyền đưa tay sờ sờ ngực, đập nhanh quá!

Đèn phòng bị tắt rồi, chỉ chỗ chiếc bàn ánh sáng, Kinh Huyền kéo chăn xuống, nhìn trộm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cô.

Cả người đều bị ánh sáng dịu dàng bao trùm, giống như vật sáng, xua tan bóng tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đơn xung quanh.

ấy đều tốt như vậy với tất cả mọi người sao?

Kinh Huyền không biết mình đã ngủ từ khi nào, trong anh lại trở về nơi lần đầu gặp cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230



Kinh Huyền hồi phục rất tốt, chỉ vẫn không thể lên tiếng, bác sĩ nói dây thanh của hắn bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tổn thương, muốn hồi phục rất khó.

Kinh Huyền không để ý lắm điều này, hắn còn thể viết.

“Anh đang nhìn gì?” Thời Sênh thấy Kinh Huyền nhìn chằm chằm vào gương cả nửa ngày, hiếu kỳ đi tới. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Kinh Huyền chỉ chỉ vào gương, thần sực chút không vui, cầm điện thoại Thời Sênh cho, đánh chữ, “Vì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sao tôi bộ dạng này?

“Anh vốn chính như vậy.” Thời Sênh ngó ngó gương, không không đúng.

Ngón tay Kinh Huyền rất nhanh trượt trên màn hình, “Như vậy trông tôi trẻ con quá.”

Hắnthế giới đó ràng không phải như vậy.

Nhưng đây, lại giống như học sinh trung học.

“Nhỏ chút cũng tốt.” Thời Sênh nghiêm túc gật đầu.

Kinh Huyền nhìn trừng trừng ấy.

“Haiz… anh nhìn em đi, như vậy chúng ta mới xứng, không thì có người nói anh trâu già thích gặm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cỏ non.” Thời Sênh vỗ vỗ mặt của mình. thể này củatrông cũng vô cùng trẻ con. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Kinh Huyền đột nhiên đỏ mặt, “…” Sao tùy tiện nói thế nào,cũng thể nói một cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thiếu nghiêm túc như vậy.

Kinh Huyền quay đầu nhìn người trong gương, môi đỏ răng trắng, ánh mắt long lanh, thật sự quá trẻ!

Kinh Huyền che gương lại, hắn không muốn nhìn thấy mình như vậy.

Thời Sênh thấy hành động trẻ con của hắnkhóc cười không được, cuối cùng vẫn bỏ tất cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gương trong phòng.

“Ra ngoài mua quần áo.” Thời Sênh kéo Kinh Huyền đi ra ngoài, “Tiện ăn cơm.”

Kinh Huyền: “…” Tiện ăn cơm mới trọng điểm phải không?

Khi dạo phố, Kinh Huyền bị nhét một đống quần áo, từ áo khoác, quần, tới áσ ɭóŧ bên trong, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chí qυầи ɭóŧ, ấy đều mua cho hắn.

“Cậu em, chị cậu đối xử với cậu thật tốt.” Người bán hàng giúp hắn lấy quần áo bịt miệng chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhạo.

Kinh Huyền nhìn sang bên khác, đang không ngừng vứt quần áo vào trong tay người máy bên cạnh.

“Cô ấy không phải chị tôi.” Kinh Huyền đáp một tiếng, không đợi người bán hàng tiếp tục hỏi, đã đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vào phòng thay đồ.

Kinh Huyền thay một bộ đi ra.

“Woa!” Người bán hàng kêu lên ngạc nhiên, mặt mày toàn ánh sáng mẫu tính, “Đáng yêu quá!”

Nói rồi ta muốn véo mặt Kinh Huyền. Kinh Huyền khẽ nhíu mày, hắn không thích bị người ta đυ.ng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vào, nhưng hắn lại không ghét Thời Sênh đυ.ng chạm.

Người bán hàng không chú ý tới sự không vui trên mặt Kinh Huyền, vẫn đang đắm.

Phía sau Kinh Huyền chính phòng thay đồ, hắn chỉthể lùi vào bên trong.

Nhìn thấy người bán hàng sắp sờ tới hắn, Thời Sênh đột nhiên lùi về sau, cười mỉm, “Bà chị, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ấy không thích chị chạm vào đâu.”

Người bán hàng chớp mắt, trên mặt còn hơi đỏ, khom người xin lỗi, “Ngại quá ngại quá, cậu ấy thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sự quá đáng yêu. Tôi không nhịn được.”

“Ừm, thực sự rất đáng yêu.”

“Đúng thế, đúng thế! Nếu tôi một cậu em trai đáng yêu như vậy, thì hạnh phúc biết bao! blablabla…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Kinh Huyền vịn vào cửa phòng thay đồ, nhìn chằm chằm vào Thời Sênh kháng nghị, lại dám nói hắn đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 yêu.

Đàn ông không thể nói đáng yêu.

Thời Sênh bảo người bán hàng đi thanh toán. Lúc này ta mới dừng lải nhải, Thời Sênh lên trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kéo Kinh Huyền ra khỏi phòng thay đồ, cắt mác trên quần áo cho hắn.

Kinh Huyền cúi đầu đánh chữ, “Có thể đừng nói tôi đáng yêu không?

Thời Sênh cầm điện thoại nhét thẳng vào túi hắn, “Được, không nói đáng yêu.”

Kinh Huyền muốn sờ điện thoại, lại bị Thời Sênh kéo tay, cuối cùng chỉ thể vứt bỏ.

Mua xong quần áo đi ra, hai người đi ăn cơm, ra khỏi nhà hàng, trời còn sớm.

“Tôi giúp xách.” Kinh Huyền giơ điện thoại tới trước mặt Thời Sênh, dừng hai giây, sao đó nhận túi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong tay cô.

Thời Sênh cũng không từ chối, chia một nửa cho hắn, những thứ này đều là quần áo, hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nặng.

“Còn muốn mua không? Thời Sênh hỏi.

Kinh Huyền nghĩ một lát, lắc đầu. Những thứ hắn cần, đều giúp hắn mua rồi.

“Vậy thì về nhà.” Thời Sênh đưa một tay ra, kéo tay hắn.

Kinh Huyền nhìn Thời Sênh một cái, vừa hay bắt gặp ánh mắt thoáng ngậm cười của Thời Sênh, đỏ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rời mắt, để mặc ấy dắt mình đi.

Chỗ dừng xe cách đây một đoạn, họ chỉ thể đi bộ tới.

Vừa đi tới gần bãi đỗ xe, mấy bóng đen hung hang chạy tới trước mặt họ, một người suýt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chút đυ.ng phải Kinh Huyền. Thời Sênh nhanh tay nhanh mắt kéo hắn vào trong lòng. Đợi xác định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Kinh Huyền không sao, mấy người đó đã chạy mất rồi.

ma đuổi theo! Má!

“Không sao.” Kinh Huyền giơ điện thoại lên cho ấy xem.

Thời Sênh nhếch môi, đưa hắn tới chỗ xe.

Vứt đồ vào cốp, Thời Sênh kéo cần số, bảo Kinh Huyền lên. Khi Kinh Huyền vừa bước một chân lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 xe, Thời Sênh đột nhiên kéo hắn ra.

Kinh Huyền mất thăng bằng, ngã nhào lên người Thời Sênh.

Thời Sênh kéo hắn về phía sau, đóng cửa ‘rầm’ một tiếng.

Sau đó kéo cửa xe phía sau, bình tĩnh nói: “Ra đây.”

Bên trong hồi lâu không động tĩnh, Thời Sênh kiên nhẫn đợi. Mấy phút sau, mới một thiếu nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gầy yếu từ bên trong đi xuống, trên người mặc quần áo bệnh nhânThời Sênh cùng quen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thuộc, trong tay cầm một chiếc gậy sắt nhọn hoắt, bên trên vẫn dính máu.

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn núp.”gái lẽ bị dọa sợ rồi, cả người đều đang run, “Có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người muốn bắt tôi... xin lỗi.”

Thời Sênh nheo mắt nhìn cô gái này.

Nhạc Cẩn…

Mẹ kiếp, khi cô đi ràng đã khóa cửa xe, sao ta thể lên được?

Sắc mặt Nhạc Cẩn tái nhợt, quần áo trên người ít nhiều dính máu, chân trần, đầu ngón chân hơi bẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thỉu chụm chặt lại với nhau. Gậy sắt trong tay giống như bùa hộ thân của ấy, nắm chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong tay, ngón tay dùng lực, nổi gân xanh, cả người đều như con chim sợ cung tên.

Nam chính đại nhân đã làm ta vậy?

Biến nữ chính đại nhân thành bộ dạng này?

Cũng đủ rồi!

“Tôi…” Nhạc Cẩn hơi lắc người, đột nhiên ngã xuống dưới đất.

Thời Sênh: “…”

Chú cảnh sát, đâyngười muốn ăn vạ.

Thời Sênh nhìn chằm chằm Nhạc Cẩn ngã ra đất, lẽ đầu đập vào đất, một tiếng rất to, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gậy sắt lăn sang bên cạnh, âm thanh ràng truyền đi rất xa.

Kinh Huyền kéo kéo tay áo Thời Sênh.

“Lên xe.” Thời Sênh vỗ vỗ tay hắn, bảo hắn lên xe.

Kinh Huyền nhìn Nhạc Cẩn mấy cái, diện mạo hiện tại của Nhạc Cẩn không giống trong trò chơi, Kinh Huyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không nhận ra, chỉ cảm thấy chút quen mắt.

Trong tiềm thức của Kinh Huyền không muốn phản bác lời của Thời Sênh, cho nên hắn ngoan ngoãn lên xe.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 672 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc