GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 622: Tổng tài phá sản (14)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chuyên gia tâm lý rất nhanh đã có mặt, thế nhưng đến cùng vị chuyên gia tâm lý này còn có một người nữa.

Mới bắt đầu cục trưởng Trương không hề phản ứng lại bọn họ đang nói đến ai, mãi sau mới phản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ứng lại, “Cậu nói Mộ Bạch? Cái người nhà Mộ gia sao?”

“Vâng vâng, chính hắn.” Viên cảnh sát của khuôn mặt sùng bái, “Không ngờ tôi thể gặp được người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thật, thực sự hạnh phúc quá đi mất. Ngày trước khi tôi còn đi học đã nghe qua sự tích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của anh ấy, trước giờ vẫn lấy anh ấy làm thần tượng. Đáng tiếc sau này anh ấy không làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong hệ thống công an.”

Mộ Bạch ai?

Cái tên Một Bạch này, ở khắp các học viện cảnh sát lớn thực sự một tên tuổi vang dội, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đến những người già như bọn họ nghe thấy cái tên này cũng rất quen thuộc.

Năm mới mười lăm tuổi, Mộ Bạch đã phá được vụ án gϊếŧ người chặt xác liên hoàn, mười bảy tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vào học tại Học viện Cảnh sát, sau đó liên tiếp nhận liên tục những vụ án nghiêm trọng hơn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Tỷ lệ chính xác rất cao đạt đến một trăm phần trăm, vầng sáng thiên tài chiếu rọi những đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mắtlòa, tầm nhìn hạn hẹp của số người.

Khi đó rất nhiều người đều tranh giành được Mộ Bạch. Thế nhưng Mộ Bạch trái lại không ra nhập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vào hệ thống công an, rất nhanh sau đó liền đi du học ở nước ngoài. Kể từ đó không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 còn nghe thấy bất kỳ tin tức nào, chỉ truyền thuyết của hắn thì vẫn còn tồn tại.

Bây giờ vị thiên tài này lại xuất hiện ở cục cảnh sát của bọn họ.

Trời sắp đổ mưa đỏ sao?

Mộ Bạch đứng giữa sự quan sát của người trong cục cảnh sát.

Phía sau hắn còn một người đàn ông trung niên đi theo. Nếu như Thời Sênhmặt đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhất định có thể nhận ra, người này chính người đã ngồihàng ghế cuối cùng trong buổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bán đấu giá hôm đó, đồng thời cũng ông chú kỳ cục bám đuôi cô.

“Đẹp trai quá!”

“Đẹp trai nhiều hơn cả tấm ảnh dán trên bảng những người nổi tiếng của trường. Nghe nói nhà hắn rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giàu, không biết phải thật không.”

“Việc nàythật đấy, tôi học cùng khóa với hắn. Lúc đó nhà trường đều hạn chế bất kỳ đãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngộ đặc biệt nào. Kết quả Mộ gia đã quyên góp cho nhà trường một tòa nhà thực nghiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phỏng án mạng. Hắn liền thể tự ý lái xe đi học. Hơn nữa phần lớn thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn đều không mặt trường.”

Mọi ngườilên, nếu như việc này do người cảnh sát bình thường làm, chắc chắn đã sớm bị khai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trừ rồi.

“… Đương nhiên, quan trọng vẫnhắn rất lợi hại. Cho không đến trường thì kết quả huấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 luyện học tập của hắn mãi mãi dẫn đầu, khoảng cách với người đứng thứ hai còn dài hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cả một con đường.” Nếu như hắn không bản lĩnh thì cho dù có quyên góp bao nhiêu tiền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhà trường cũng sẽ không đồng ý.

Điểm này mọi người ai nấy đều công nhận, bọn họ đều là bước ra từ trường đại học.

Khi mọi người đã quan sát được kha khá thì cục trưởng Trương mời Mộ Bạch vào phòng làm việc.

“Mộ tiên sinh, không biết lần này anh đến chuyện gì?” Cục trưởng Trương quan sát một lượt người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đàn ông từng là thiên tài vang danh. Lúc này nhìn hắn vẫn ánh sáng làm người ta lóa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mắt, một người đứng trên đỉnh cao.

một số người chính như vậy, ràng là đã xuất thân tốt đẹp lại vẫn còn khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người khác kinh ngạc về tài hoa.



“Cô thể đi rồi, nhưng không được tùy ý rời khỏi thành phố này, bất cứ lúc nào chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lệnh gọi đến.

Thời Sênh đang nghịch điện thoại của một viên cảnh sát nào đó, đột nhiên nghe thấy mỗi một câu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vậy, kỳ lạ ngẩng đầu, “Tôi không phải tội phạm tình nghi sao? Sao các người lại nỡ thả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tôi đi vậy? Tôi chạy mất thì làm thế nào?”

Viên cảnh sát chuyển lời: “…” Thật sự cảm ơn cô đã thay chúng tôi nghĩ chu toàn như vậy.

Thời Sênh từ phòng thẩm vấn bước ra ngoài, Hàn Hiểu lập tức chạy đến đón, “Liễu tổng, thể ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài rồi.”

Thời Sênh trong đó bao lâu, Hàn Hiểu ngoài này đợi bấy lâu.

May mà... may không có chuyện gì.

Thời Sênh rời khỏi cục cảnh sát, trong lòng vẫn còn cảm thấy kỳ lạ.

Đến khi ra khỏi cục cảnh sát mới nhớ đến đàn ông mặc vest trước đó, “Cái đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ông mặc vest đâu?”

“Được một người đón đi rồi. Tôi nhìn thấy hắn lên một chiếc Bentley. Tôi ghi lại biển số xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi.”

Thời Sềnh cầm mẩu giấy ghi biển số xe Hàn Hiểu đưa, quay người trở vào cục cảnh sát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Người trong cục cảnh sát nhìn thấy một người thần kinh vừa tiễn được ra ngoài lại trở lại, toàn bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 như đối diện với một kẻ địch hùng mạnh.

Bọn họ đã nghèo đến phải cạp đất ăn rồi, không muốn đến đất cũng không cạp nữa.

Thời Sênh túm lấy một viên cảnh sát, bảo hắn kiểm tra giúp biển số xe của chiếc xe này, viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cảnh sát cả khuôn mặt khóc thương thảm thiết, “Việc này không đúng quy tắc.”

Mặcnói vậy thế nhưng viên cảnh sát vẫn kiểm tra giúp Thời Sênh.

Chiếc xe được đăngdưới tên của một người đàn ông tênCông, ông tổng của một công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ty.

Công? Lập Công? Cái tên này rất độc.

Công trên bố mẹ già dưới có con nhỏ, hơn nữa còn danh tiếng rất tốt trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giới, chưa hề có danh tiếng xấu, lại càng không phải loại nuôi hai, bà ba ở bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài, cho nên tại sao người của hắn lại tặng hoa cô?

Bị thần kinh à???

Thời Sênh rời khỏi cục cảnh sát một lần nữa, ra đến cửa liền đυ.ng phải Diệp Phong đang đứng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài. Hắn ta đang mặc một bộ áo gió màu đen, gương mặt lạnh tanh từ bên ngoài bước vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trong cục cảnh sát, nhìn thấy Thời Sênh, ánh mắt như tóe ra tia lửa, xong thẳng tới trước mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thời Sênh.

“Liễu Sênh Ca, sao lại thể ác độc như vậy, gϊếŧ cả Lương Tình.”

Hàn Hiểu bước lên một bước, chặn đứng Diệp Phong đang khí thế giận dữ đùng đùng, “Anh Diệp, Liễu tổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 của chúng tôi không liên quan đến vụ án này.”

“Không liên quan đến ta? Hiện trường đã dấu vân tay củata rồi, sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không liên quan đến cô ta chứ?”

“Liễu tổng với Lương không thù không oán, tại sao phải gϊếŧấy? Anh Diệp, mong anh chú ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cách dùng từ, nếu không tôi sẽ kiện anh tội vu khống.” Tuy bình thường Hàn Hiểu nhìn vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khá dụng, thế nhưng đối diện với việc nghiêm túc, Hàn Hiểu không hồ một chút nào.

“Cô ta chính là vì đố kỵ!” Diệp Phong cắn răng cắn lợi, trong ánh mắt chưa đầy căm hận.

“Đố kỵ?” Thời Sênh đẩy Hàn Hiểu ra, khóe miệng vẽ lên một đường cong chế giễu, “Đố kỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta đã tìm được một người đàn ông thối nát trăng hoa à?”

Đàn ông thối nát trăng hoa? Đây đang mắng hắn sao?

“Liễu Sênh Ca!”

“Sao, định đánh tôi à?” Thời Sênh hất hất mặt về phía Diệp Phong, khuôn mặt khıêυ khí©h, “Đánh đi này!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Dám động đến một sợi tóc của ông, ông đây còn sẽ đánh đến mức người phụ nữ của ngươi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không nhận ra ngươi.

Diệp Phong nhìn khuôn mặt trắng ngần trước mặt mình, cơn thịnh nộ dâng lên, siết chặt nắm tay, mạnh mẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giơ tay lên.

“Anh kia, không được làm loạn cửa cục cảnh sát.” Hai viên cảnh sát bỗng nhiên chạy từ bên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 xen vào, vừa hay tách hai người họ ra, “Cô Liễu, mau rời khỏi đây đi!”

Đừng có ở đây gây rối nữa.

“Sao ta thể rời khỏi đây hả? ta hung thủ gϊếŧ người!” Âm lượng của Diệp Phong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không tự chủ được lên cao.

“Anh nhìn thấy tôi gϊếŧ người à?” Thời Sênh trừng mắt, “Nếu tôi gϊếŧ người, anh yên tâm, tuyệt đối sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không để đám thiểu năng này tìm ra bất kỳ chứng cứ nào, chính cái kiểu đến xác chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng không tìm thấy đó.”

vị diện hiện đại gϊếŧ người rồi phi tang chứng cứ chỉ một chút phiền phức những cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nói lên được không thể phi tang một cách triệt để.

Viên cảnh sát: “…” Nói như vậy thực sự tốt không? Thật không coi bọn họ ra gì!

“… Anh Diệp đúng chứ?” Viên cảnh sát nhanh chóng chuyển chủ đề, quan sát Diệp Phong mấy lần, “Hiện giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Liễu chỉ là có hiềm nghi chứ không phải hung thủ, cho nên mong anh Diệp chú ý ngôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 từ.”

Viên cảnh sát kéo Diệp Phong đi vào bên trong, cố ý tách hai người bọn họ ra. Hiện giờ cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hai người đều hai nghi phạm lớn nhất.

Đợi khi Diệp Phong trong lòng không can tâm đi vào cục cảnh sát, Hàn Hiểu mới thở phào nhẹ nhõm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Lúc này không quên bôi nhọ Diệp Phong, “Cái gã Diệp Phong này thật không biết phân biệt trăng đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã nói chị hung thủ gϊếŧ người. Em nghe mấy người kia bàn tán, trước đó hắn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cùng Lương Tình, chưa biết chừng hắn gϊếŧ.”

Thời Sênh nhìn Hàn Hiểu một cái, “Tại sao bọn họ lại đột nhiên thả chị ra vậy?”

“Hả?” Cả dấu chấm hỏi to đùng chiếm lấy mặt Hàn Hiểu, “Không phải Liễu tổng đã bỏ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tình nghi rồi sao?”

“Em cho rằng quần áo à, nói sạch thể sạch chắc.” Thời Sênh trợn mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 “Lúc nãy bên ngoài này xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?”

“kỳ lạ…” Hàn Hiểu nghĩ lại, “Có một người đàn ông rất đẹp trai đến đây có tính không? Có điều hắn không ở lại lâu, trước sau có lẽ chỉ khoảng nữa tiếng là rời khỏi đây rồi.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 622 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc