GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 417: Chuyện hàng ngày ở ma giáo (27)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh cảm thấy thực sự bọn họ không thèm để ý gì đến cô. Bây giờ cô mới là giáo chủ Ma giáo mà. Ai cũng gọi Giang Trạm là sao.

Tên thiểu năng này chạy tới cướp đất diễn của ta.

Thời Sênh liền lôi Giang Trạm ra phía sau.

“Con mụ điên, định làm gì!” Giang Trạm trừng mắt với Thời Sênh.

“Ngươi nói hơi nhiều rồi đấy.” Thời Sênh liếc nhìn hắn, “Ngươi dám lên trước một bước, ta sẽ đánh chết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con chó nhãi nhép của ngươi.”

Giang Trạm chuẩn bị bước lên trước, bỗng nhiên bước chân dừng lại, hắn thu chân, đứng yên chỗ cũ.

Trên miệng vẫn lải nhải mãi chưa dứt, “Cô phụ nữ, có gì khoe khoang, tốt nhất nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đứng sau bản giáo chủ ta.”

“Đứng sau lưng ngươi để đỡ đao cho ngươi sao?”

Giang Trạm tức giận đạp chân, “Cô đừng coi thường người khác, ta chỉ tạm thời chưa lợi hại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thôi.”

Thời Sênh nhún vai, “Nhưng bây giờ bọn họ đang đánh lên rồi.”

Lại còn tạm thời chưa lợi hại, ngươi cho rằng mình cònchức năng hồi máu à?

Ánh mắt Giang Trạm hơi biến đổi, rồi ngậm miệng, tay hắn từ từ thả xuống rồi siết lại thành© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đấm.

“Giáo chủ, đừng xúc động,” Thính Phong lại gần Giang Trạm, nhẹ giọng nhắc nhở.

“Bây giờ để cô ấy chặn trước mặt ta, ta cònđàn ông nữa không?” Giọng Giang Trạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vài phần căm hận.

“Giáo chủ...” Thính Phong khó xử, “Thực ra, Tranh nương rất lợi hại. Bây giờ người cũng không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cách nào khác đúng không... Đợi người tu luyện nửa năm cuối cùng, sau đó người thể chặn trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mặt Vô Tranh cô nương.”

Thính Phong sợ Giang Trạm bị kích động, công sức lại đổ xuống sông xuống biển, nên cố gắng khuyên ngăn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Sắc mặt Giang Trạm dần dần trở nên thoải mái hơn. Chỉ còn nửa năm cuối cùng, U Minh Quyết© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn tu luyện thể đạt đến tầng 9.

mấy tầng dưới, U Minh Quyết rất yếu, về bản không có tác dụng gì, nhưng luyện U © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Minh Quyết không được luyện thêm công pháp khác. Từ nhỏ hắn đã bắt đầu tu luyện U Minh Quyết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Sau này khi xảy ra nhiều chuyện, hắn muốn tu luyện công pháp khác thì đã quá muộn, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể cắn răng tiếp tục luyện U Minh Quyết.

Nghe nói khi luyện đến tầng thứ 9 U Minh Quyết, thể mưa gọi gió.

Đúng thế, Ma giáo chưa bất cứ người nào tu luyện đến tầng thứ 9. Hhắn là người duy nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kiên trì được lâu như vậy, hơn nữa cũngngười sắp tu luyện thành công.

“Vô Tranh, làm gì thế!”

Giọng nói chói tai, kéo tâm của Giang Trạm lại. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đó.

Đúng lúc Thời Sênh rút kiếm chém về phía một người, người đó khϊếp sợ lùi người về sau, dưới chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bị vướng một chút, rồi lăn thẳng xuống núi, tiếng hét thảm thiết “A A” từ gần đến xa.

“Chuyện này không thể trách ta, hắn tự ngã xuống dưới.” Hai tay Thời Sênh giơ ngang, ý nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tội.

không chém hắn, hắnthể rơi xuống được không?

“Gϊếŧ!”

Người của Ma giáođám người phía dưới xông vào chiến đấu. Thời Sênh đứng ở vị trí phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một chút, không hề nhúc nhích.

Phó Diệc Vân ông Bạch cũng không hề động đậy, hai bên như đang so xem ai kiên nhẫn hơn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Bóng đao bóng kiếm đưa qua đưa lại như con thoi, máu tươi cũng nhuốm đỏ trên đá xanh.

Thời Sênh từ từ nhấc tay lên, thanh kiếm quét qua một lượt trong không khí, luồng khí dũng mãnh như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thực thể, hội tụ bên cạnh thể cô, cỏ cây rung động, khí thế khϊếp người.

Phó Diệc Vân và ông Bạch bỗng đề cao cảnh giác, nhìn chằm chằm gái phía trên.

Nét mặt bình tĩnh củatừ từ nở nụ cười. Nụ cười ấy quá sáng lạn, như ánh mặt trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chói sáng xuyên qua những đám mây đen vần vũ, như trăm ngàn bông hoa khô héo bỗng bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sinh sôi nảy nở...

Người vừa di chuyển, đám người kia liền nhanh chóng tránh, nụ cười xán lạn vừa rồi hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vẫn còn lưu lại ở chỗ cũ.

Phó Diệc Vân ông Bạch lấy lại tinh thần, chỉ nhìn thấy hết người này đến người khác ngã xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

“Giáo chủ uy vũ!”

“Giáo chủ nhất thống giang hồ!”

Giáo chúng Ma giáo mất đi đối thủ lại bắt đầu vang khẩu hiệu.

Mặt Phó Diệc Vân từ từ biến sắc, hắn kéo ông Bạch vội vàng xuống núi.

Thực lực của gái này lại mạnh mẽ đến vậy.

Đợi Thời Sênh giải quyết xong đám người đó, Phó Diệc Vân ông Bạch cũng đã xuống núi.

Thời Sênh cho người ném thi thể xuống dưới.

đi quanh dãy núi một vòng, sau khi quay lại, thi thể cũng sắp được xử xong. Giang Trạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230Thính Phong đang đứng ở cổng núi.

“Giáo chủ, ta sớm đã muốn hỏi, trước đâydùng Hàn Nguyệt Kiếm mà? Kiếm bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đang dùng kiếm gì? Thật quá lợi hại!” Đôi mắt Thính Phong long lanh nhìn chằm chằm vào thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thiết kiếm Thời Sênh đã giữ trong tay.

Dụcđang đừng từ xa, cũng kinh ngạc vội vàng chạy lại, hẳn hắn cũng hứng thú với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thanh kiếm này.

Thời Sênh nhìn thanh thiết kiếm trong tay mình, tên thì hay đây?

Thiết kiếm: “...” lại muốn đổi tên, chủ nhân, phải đã quên luôn tên gốc của tôi rồi không? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Mặt Thời Sênh nghiêm túc: “Thiên hạ đệ nhất kiếm.”

Thính Phong: “...” Tên thanh kiếm này được đặt tùy tiện thật.

Dục Vũ: “...” Tầm thường!

Giang Trạm không nói gì, ánh mắt vẻ phức tạp nhìn Thời Sênh.

Thời Sênh liếc nhìn Giang Trạm vẻ kỳ quái. Tên thiểu năng này sao rồi?

Yên tĩnh như vậy, có chút không hợp lý.

“Ta muốn bế quan.” Giang Trạm khó khăn lắm mới thể dùng giọng điệu ôn hòa như vậy nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 với cô.

Thời Sênh hơi chau mày, “Bế quan xong ngươi thể thắng ta không?”

“Đương nhiên!” Thái độ ôn hòa của Giang Trạm không trụ được một phút, cái đuôi lại bay lên trời.

Thời Sênh không tỏ thái độ.

Giang Trạm hừ một tiếng, “Cô đừng nghi ngờ, chúng ta cứ chờ xem.”

Thời Sênh lại nhún vai, “Vậy cứ chờ xem.”

Giang Trạm nhìn bốn xung quanh, “Cô đi với tôi một lát.”

“Làm gì?”

“Cô đi theo được, nói nhiều thế!”

Thời Sênh: “...”

Rốt cuộc ai mới người nói nhiều?

Giang Trạm đưa Thời Sênh đến một nơi không có ai. Hắn đột nhiên quay mạnh người, ôm lấy Thời Sênh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Trong lúc vẫn chưa kịp phát tác, hắn lập tức buôngra.

“Vô Tranh, đợi ta xuất quan, ta sẽ cưới cô.”

Mặt Thời Sênh bỗng chốc ngây dại, ývậy?

Mặt Giang Trạm cũng hơi ửng đỏ, “Dù sao với bộ dạng này của cũng chẳng ai muốn cưới cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ta đành miễn cưỡng chấp nhận vậy.”

Thực sự thiệt thòi cho ngươi quá, ai muốn gả cho ngươi chứ!

Giọng Giang Trạm đột nhiên thấp xuống, “Nếu như tathể xuất quan”

Khiêu chiến tầng 9 U Minh Quyết, chỉ con hai đường.

Hoặc thành công.

Hoặc chết!

Không khí như đè nén xuống, Giang Trạm thở hắt ra một hơi. Hắn lật rương lật tủ một hồi lâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi tìm ra đươc một vài món đồ, rồi đưa cho Thời Sênh.

“Ta đi rồi, nếu như ta không xuất quan, Ma giáo sẽ giao lại cho cô.” Ngừng một lúc, “Ta nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 định sẽ ra.”

Câu nói cuối cùng cũng không biết nói với Thời Sênh, hay nói với chính bản thân hắn.

Hắn bước vài bước ra khỏi căn phòng. Ánh mặt trời bên ngoài chiếu rọi khiến hắn hơi hoa mắt.

Hắn không thể đợi thêm nữa.

Thính Phong nói đúng, cô rất lợi hại, lợi hại đến mức khiến hắn một chút sợ hãi. Nếu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn dừng bước không bước tiếp, thì e rằng hắn không thể đuổi kịp cô.

Thời Sênh ôm lấy đống đồ kỳ quái đó, hơi sững sờ.

Phải một lúc lâu sau mới lấy lại được tinh thần.

lẽ Giang Trạm đã thích Vô Tranh.

Chuyện hồi còn nhỏ, hắn đều nhớ rất rõ, cũng không phải thù gϊếŧ cha, nên chỉmột cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 giải thích duy nhất, lẽ Giang Trạm thích Vô Tranh.

Đáng tiếc...

không phải Tranh.

không thể sống cùng hắn.

Giang Tạm bế quan lúc này, đối với Ma giáo nói thì không khác cả. Bây giờ bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 họ đã cảm thấy, Thời Sênh làm giáo chủ thực sự rất tốt.

Có thịt ăn, có tiền tiêu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 417 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc