GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 379: Tình triền thanh mai (30)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh từ chỗ Long Nhuận biết một vài chân tướng.

Năm đó bố mẹ Thịnh Hạ mua một miếng đất, chuẩn bị xây dựng suối nước nóng.

Theo Long Nhuận nói, miếng đất đó họ vốn định xây dựng resort suối nước nóng, đó một suối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nước nóng thiên nhiên.

Khi đó tỉnh H đang khai phá, giao thông thuận tiện rồi, resort khẳng định kiếm được tiền.

Hợp đồng của họ đã ký xong rồi, nhưng không biếtai truyền ra tin dưới mảnh đất đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỏ kim cương nguyên sinh.

Hơn nữa một mỏ kim cương nguyên sinh lớn.

Trong nước, mỏ kim cương nguyên sinh vốn đã hiếm, đột nhiên truyền ra một tin như vậy, khiến người biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tin đều như hổ vồ chăm chú theo dõi tập đoàn Thịnh Thế, muốn dây máu ăn phần.

Hợp đồng mua bán trong tay bố mẹ Thịnh Hạ liền trở thành một bùa đòi mạng.

Vốnviệc này nên báo cáo ban ngành liên quan, nhưng chủ quản khi đó đã lén chặn lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108dùng tiền bịt mồm không ít người.

Những thông tin này ban đầu đã không lan truyền trong phạm vi rộng, vào thời đại không mạng internet © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn giấu đi cũng không phải chuyện khó.

Tập đoàn Thịnh Thế bị nhắm vào, bố mẹ Thịnh Hạ rất nhanh liền tiêu huỷ tất cả tài liệu về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 việc mua đất đai.

Nhưng hành động này, chứng minh nơi đó thật sự mỏ kim cương nguyên sinh.

Cho nên mớimột loạt những việc về sau.

Bố mẹ Thịnh Hạ bị người ta ép cả người lẫn xe rơi xuống biển, hài cốt không còn.

Nơi đó lại không bại lộ, đến giờ họ đều chỉ biếttỉnh H, không biết vị trí cụ thể. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Họ muốn nuốt một mình?” Úc Tửu ôm lấy Thời Sênh, cằm đặt lên vai cô.

“Không phải.” Thời Sênh ngẩng đầu, nếu họ muốn, sẽ không gây thành như thế.

“Là người bên trên muốn nuốt một mình, bố mẹ em lại muốn báo cáo quốc gia.”

“Người đó ai.”

“Dương Hoài Nhân.” Thời Sênh nhẹ nhàng nhả ra một cái tên, “Leo lên rất cao.”

Dương Hoài Nhân, vị trí xếp thứ hai trong quốc gia hiện giờ, thể nói một tay che trời. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Úc Tửu yên lặng ôm lấy cô, rất lâu sau anh ôm lấy người xoay nửa vòng, để mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đối mặt với mình.

“Em muốn làm cứ việc làm, anh thể bảo đảm em rút lui an toàn.”

“Ừm.” Thời Sênh ôm chặt lấy cổ anh, lặng lẽ ôm anh.



Vào đêm, Thời Sênh đang xem tài liệu, Úc Tửu không biết từ đâu lôi ra một chiếc hộp trang sức. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh nhíu mày nhìn anh, Úc Tửu cười nhẹ một tiếng, “Mẹ anh để lại.”

Anh ngồi xuống bên cạnh Thời Sênh, “Anh lấy được từ chỗ sư phụ của anh.”

“Anh còn sư phụ?”

Úc Tửu sờ sờ đầu Thời Sênh, không tiếp lời.

Thời Sênh biết anh không chịu nói, không hỏi nữa, mở hộp ra.

Bên trong một sợi dây chuyền.

Phong cách thiết kế chút thiên về cổ điển, nhưng lại không mất đi vẻ thời trang, hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tại đeo, cũng sẽ khiến người ta sáng mắt.

Phía dưới cùng treo một miếng ngọc to bằng ngón tay cái, màu xanh lam, nhưng khi cầm soi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ánh sáng, sẽ một loại cảm giác tràn trề nước.

“Anh từng thấyấy đeo,khá đặc biệt, vừa nhìn đã nhận ra.”

Thời Sênh xoa xoa viên ngọc đó, soi dưới ánh sáng.

Bên trong thật sự giống nhưnước đang chảy, hơi lắc liền nổi lên tầng tầng gợn sóng.

Đồ tự nhiên quả nhiên thần kỳ.

Thời Sênh đặt sợi dây chuyền xuống, quay người tóm lấy Úc Tửu, “Đi, chúng ta ra ngoài hóng gió.”

“Muộn như vậy?” Úc Tửu kinh ngạc, ánh mắt hơi đảo, “Haychúng ta hóng gió trên giường.”

Thời Sênh đạp một cước tới, “Anh cả ngày không thể nghĩ chút chính sự sao?”

“Sao lại không phải chính sự, tạo người đã được đưa lên bàn hội nghị quốc gia rồi.” Úc Tửu tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 luận.

Thời Sênh khoé miệng hơi giật, “Người ta đó bảo anh đẻ ít.”

“Chúng ta còn chưa có đứa nào.” Úc Tửu tội, kéo tay Thời Sênh, “Em thích con gái hay con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trai? Anh thích con trai hơn, nhất định phải đẹp trai như anh. Hay là chúng ta sinh một cặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thai long phụng, vừa hay.”

Thời Sênh đột nhiên trở nên trầm mặc.

Trước đây Phượng Từ không có yêu cầu gì với trẻ con, đây vẫnlần đầu tiên nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lời như vậy từ miệng anh.

“Vợ?” Úc Tửu thấy Thời Sênh nửa ngày không nói chuyện, chút hoảng, ôm an ủi, “Không sinh nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không sinh nữa. Vợ không thích chúng ta không sinh.”

Thời Sênh không biết làm sao lắc đầu, căn bản không phải vấn đề muốn sinh hay không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 căn bản không thể sinh.

“Anh thật sự thích trẻ con như vậy?”

Úc Tửu vỗ lưng Thời Sênh, tiếng hơi buồn bực, “Cũng không phải… chỉ cảm thấy chút không an © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 toàn. Vợ à, anh cảm thấy em giống như bất cứ lúc nào cũng phải rời xa anh, anh hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sợ.”

con sự chú ý của liền bị con chia đi một nửa, anh thì thích đặt hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sự chú ý lên người mình hơn.

Thời Sênh nghĩ lại chuyện đã qua, cảm giác mình gây cho anh như vậy sao?

làm việc không thích lôi lôi kéo kéo, nhưng mỗi lần đều sẽ giao phó ràng với anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính sợ anh nghĩ lung tung.

Sao anh ấy lại cảm giác này rồi?

Lẽ nào là lần này không đủ tốt với anh?

Ai bảo anh làm như thế.

muốn đánh anh lỗi của sao? Lỗi này không gánh!

Thời Sênh thở dài, đúng là nợ anh.

Thời Sênh lật người đè Úc Tửu bên dưới, dùng cách cực kỳ dịu dàng hôn anh.

Toàn bộ quá trình lần này là Thời Sênh chủ đạo, dịu dàng tới mức khiến Úc Tửu có chút không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chân thực, đợi sau khi anh tìm chỗ chết muốn đi tiếp tục trêu ghẹo bị Thời Sênh đánh, mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết, tất cả đều ảo giác.

Vợ vẫn bạo lực như thế.

Khó chịu.

Nhưng cảm giác vừa nãy thật tốt.

Rất muốn làm lại lần nữa.

Úc Tửu nhìn người bị mình ôm trong lòng, chút lục sục muốn động đậy.

“Hôm nay tinh lực tốt vậy sao?” Thời Sênh ngẩng đầu nhìn anh, ánh sáng quá tối, cũng không nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắc mặt anh thế nào.

Đừng nói cái gì trong bóng tối cũng thể nhìn mắt anh, lừa đảo, phải dùng linh lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới thể nhìn rõ.

Thời Sênh nắm tay anh, truyền linh lực vào trong thể anh, chạy theo kinh mạch của anh.

“Ưm…” Úc Tửu nhẹ hừ một tiếng, thể giống như bị một tầng khí ấm bao lấy, sự mệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỏi vừa nãy hết sạch, dễ chịu làm sao, “Vợ, em thật sự người ngoài hành tinh sao?”

“Đúng thế, anh sợ không?”

“Không sợ, em người ngoài hành tinh anh cũng thích em.”

“Hừ… Nếu thật sự gặp phải người ngoài hành tinh, em thấy anh còn chạy nhanh hơn ai hết.” Thời Sênh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để linh lực chạy mấy vòng trong người Úc Tửu, sau đó thả anh ra, “Đến đây tiểu yêu tinh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tối nay chúng ta đại chiến tới sáng.”

“Hả?” Úc Tửu ngớ người.

Đợi khi Thời Sênh trèo lên tới người anh, anh mới phản ứng lại, lập tức đoạt lại chủ quyền.

Thời Sênh cảm thấy linh lực mình truyền cho Úc Tửu quá nhiều rồi, tên này thật sự đại chiến tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sáng.

Ánh sáng mặt trời đổ vào từ tấm rèm cửa mở nửa, chiếu lên người hai người đang ôm nhau, lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 da trần lộ ra bên ngoài, giống như được mạ lên một tầng ánh sáng ấm áp.

Thời Sênh bị ánh nắng chiếu hơi không thoải mái, co co vào trong lòng Úc Tửu.

Có lẽ động tác hơi mạnh, làm anh tỉnh dậy.

Vừa mở mắt thể nhìn thấy vợ của mình, cảm giác này thật tốt.

Anh hôn lên trán Thời Sênh một cái, nhìn đồng hồ bên cạnh.

Lại sắp 12 giờ rồi.

Lát nữa ấy tỉnh chắc sẽ đói nhỉ?

Nhưng rất muốn ôm vợ nhà anh.

Băn khoăn quá.

Tiếp tục ngủ hay làm cơm?

Cuối cùng Úc Tửu vẫn là xuống giường đi làm đồ ăn, anh không nhẫn tâm để cô bị đói.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 379 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc