GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1329: Pháp tắc của ác ma (34)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
[Nhiệm vụ phụ tuyến: Oán niệm của Quyết Nhiên]

Thời Sênh: “…” Nhị Cẩu Tử, mi thể đừng tận dụng thờiđể tuyên bố nhiệm vụ thế này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không hả?

[Dù sao cũng không nhận, tôi chỉ tùy tiện phát ra thôi.] Hệ thống rất tùy ý, [Ký chủ nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một chút là được rồi.]

Thời Sênh: “…”

Nhị Cẩu Tử trúng virus rồi?

[Nhắc nhở chân thành: Hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến này sẽ hội đạt được phương pháp phá giải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiến tế linh hồn.]

Thời Sênh: “…”

Ông đây đã nói sao Nhị Cẩu Tử lại tiêu cực như thế, hóa ra đào hố chờ ông đây. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thân thế của Mục Vũ còn chưa làmràng, giờ còn lòi ra một miếng ngọc, lại còn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi tìm chuyện xưa của nó.

Bản nương không muốn làm theo cốt truyện.

Bản nương chỉ thích làm màu, yêu đương, rải cẩu lươngthôi.

Loại chuyện đi theo cốt truyện để nam nữ chính làm đi.

Ừ…

Giờ một mình nam chính đi theo cốt truyện.

Không biết nữ chính đang làm cái nữa.

Thời Sênh bảo Giảo Đồng nhốt Mục Nhị gia lại, chờ Mục khỏe hơn sẽ xử lý.

đi vào phòng ngủ, Mục nằmtrên giường, nghiêng người ngủ.

Thời Sênh cẩn thận đẩy hắn vào trong, ngồi mép giường, lấy miếng ngọc Quyết Nhiêndưới gối ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

bàn tay vàng của nam chính thì chắc chắn phải chuyện xưa.

Thời Sênh lật qua lật lại nhìn một lát nhưng vẫn chẳng thấy thứ này đặc biệt.

Nhị Cẩu Tử nói là có hội.

Cũng không nhất định hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thể chiếm được phương pháp phá giải hiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tế linh hồn.

Thế nên tại sao ông phải đi làm cái loại nhiệm vụ không chắc ăn này chứ?

Thời Sênh nhét Ngọc Quyết Nhiên xuống gối, đi làm theo cách của mình.

Thời Sênh chuẩn bị xuống giường thì Mụclại đột nhiên xoay người, cánh tay đè xuống hông cô.

Thời Sênh dừng lại, nằm xuống ôm hắn ngủ.



Thời Sênh không quan tâm Mục xử trí Mục Nhị gia thế nào, chỉ phân phó Giảo Đồng xử© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thi thể của ông ta.

Giảo Đồng thể mạch não bị chập, cũng thể do đã ngứa mắt với loại gia tộc tịnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ma như Mục gia lâu rồi nên ném thi thể về Mục gia.

Đương nhiên, kết quảsuýt chút nữa hắn bị người của Mục gia bắt được.

Nếu không gặp được Tuyết Đại thì khi hắn đã không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai rồi.

Tuyết Đại cứu hắn một mạng, Giảo Đồng không duy trì khoảng cách thật xa vớita nữa, nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứng cách ít nhất một mét.

“Sao anh lại chọc phải người của Mục gia thế?” Tuyết Đại kỳ quái hỏi Giảo Đồng.

“Khônggì.” Hắn không thể nói mình đi vứt xác rồi bị người ta phát hiện được đúng không? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Giảo Đồng không muốn nói nhiều nên tuy Tuyết Đại nhưng cũng không tiếp tục hỏi nữa. Chủ yếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108hình như hắn rất sợ cô ta.

Tuyết Đại chạy lên lầu.

Vừa đúng bữa cơm chiều, Mục trầm mặc đi lấy thêm một bộ bát đũa đặt xuống trước mặt Tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đại.

“Cảm ơn Mục Vũ.”

Mục không nói gì, tập trung ăn cơm.

Tuyết Đại lập tức quay đầu nhìn Thời Sênh, “Vị Tức, ngày kia so tài rồi, các đã chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị tốt chưa?”

“Có thời gian lo lắng cho bọn tôi thì tốt nhất nên tự lo cho mình đi.”

“Cùng lắm thì tôi bị đuổi đi thôi, sao tôi cũng đã lấy được những đồ của mẹ tôi rồi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tuyết Đại bày ra vẻ không thèm để ý, “Hơn nữa những đồmẹ tôi để lại cho tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng đủ cho tôi nộp học phí sinh hoạt trong một tuần.”

Thời Sênh nhướng mày: “Lấy lại thế nào vậy?”

Nói đến cái đây, Tuyết Đại cùng hứng thú kể cho Thời Sênh nghe.

“… Vị Tức, quả thực là động lực của tôi. Mỗi lần tôi muốn lùi bước, chỉ cần nghĩ tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại dũng khí. Bọn họ vừa thấy tôi nổi bão, sợ tôi làm loạn lên để bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài biết được sẽ mất mặt nên lập tức trả đồ lại cho tôi.”

Mụccúi đầu nhìn Tuyết Đại một cái, mày hơi nhíu lại. Hắn đột nhiên đứng dậy, đi tới bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cạnh Tuyết Đại, cúi đầu nhìn ta.

Tuyết Đại: “…”

Làm gì?

Cậu nhìn chằm chằm tôi như thế làm tôi thấy sợ hãi đó, bạn học Mục à!

“Cô sang bên kia ngồi.” Thời Sênh chỉ vào hướng đối diện.

Tuyết Đại đần mặt cầm bát ngồi vào chỗ đối diện Thời Sênh.

Cách một bàn nên Tuyết Đại nói chuyện rất không tiện nên đành phải ăn cơm trước.ta vừa nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thời Sênh lại vừa nhìn Mục Vũ, khẽ thở dài trong lòng, cách ghen này thật đặc biệt quá!

“Vị Tức, chuyện lần trước sao rồi?”

“Đã giải quyết xong.”

“Ừ…” Tuyết Đại nghĩ nghĩ, không hỏiphải Mục gia làm không mà chuyển đề tài về Hội Học sinh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Hội Học sinh bắt được một ác ma do cao tầng trong trường của chúng ta bỏ vào, những ác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ma khác cũng do hắn kéo tới.”

Tuy rằng sự tình đã giải quyết xong nhưng uy tín của Hội Học sinh trường đã không còn được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như xưa nữa.

Trước kia so tài trường học đều do Hội Học sinh một tay xử lý, lần này các gia tộc đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phái người tới tạo áp lực cho nhà trường, yêu cầu để bọn họ được tham gia vào.

Đương nhiên, Thời Sênh cảm thấy đây không phải ý tưởng của bọn họ.

Lúc Thời Sênh nhìn thấy Hội trưởng, hắn vẫn rất bình thường như thể không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gì.

“Vị Tức tiểu thư.” Hội trưởng hơi mỉm cười, “Bạn học Mục Vũ cũng ở đây sao?”

Mục kéo Thời Sênh đi.

Hội trưởng nhanh chân hơn ngăn bọn họ lại, đưa cho một tờ giấy, “Vị Tức tiểu thư, Mộ tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sinh đưa cho cô.”

Thời Sênh: “…”

Tên ngu si đần độn kia!

nhận lấy tờ giấy, Hội trưởng cười càng ôn hòa hơn, “Vậy Vị Tức tiểu thư, hẹn gặp lại sau.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh mở tờ giấy ra, trên giấy...

TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU.

Thời Sênh: “…”

Bắt đầu cái con khỉ!

Đừng để ông đây bắt được ngươi.

lẽ lần trước đã tạo thành bóng ma quá lớn cho Mộ Bạch nên giờ hắn hoàn toàn không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lộ ra, thậm chí còn không dám tới gần Thời Sênh.

Tránh xa Thời Sênh, yêu quý tính mạng.

“Ai?” Mục Vũ hơi siết chặt tay Thời Sênh, “Mộ tiên sinh ai?”

Thời Sênh ném tờ giấy xuống, “Một tên vấn đề về trí tuệ.”

“Em rất… để ý tới hắn.” Hắn thể cảm giác được cảm xúc của dao động, rất ít khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108dao động cảm xúc như thế.

bị người ta khıêυ khí©h thì biểu tình của chỉ hơi biến hóa, nhưng trong mắt hoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 toàn không dao động gì, những kẻ đó không lọt được vào mắt cô.

Nhưng bây giờ chỉ vì một tờ giấy…

Thời Sênh véo mặt hắn, “Ghen rồi?”

Mục chớp mắt, nhìn khó hiểu, “Không thoải mái lắm, đây ghen à?”

“Đúng thế.” Thời Sênh cười.

“A…” Mục đáp lại một tiếng với vẻ mặt cứng đờ, “Tôi không thích ghen.”

Cảm giác đó rất khó chịu.

“Anh không ăn giấm thì saothể chứng minh anh quan tâm tới em?”

Tầm mắt Mục hơi loạn, “Ai… ai thèm để ý em chứ.”

Thời Sênh làm bộ định đi, “Vậy em đi tìm…”

Mục giữ chặt cô lại, “Tôi để ý em.”

Thời Sênh bị hắn chọc cho cười không ngừng. Mục không biết tại sao cười nhưng thấyvui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẻ thì hắn cũng rất vui trong lòng.

Thời Sênh ôm lấy mặt hắn, hôn bẹp một cái lên đó. xung quanh người nên mặt Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lập tức đỏ lên.

Tuy rằng gần đây bị ôm hôn hơi nhiều, cũng sờ soạng rồi, nhưng lần nào chạm vào hắn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục cũng không nhịn được thẹn thùng.

“Em chỉ để ý mình anh thôi.”

Mụcnhìn ngơ ngẩn.

nói là... chỉ anh.

Không phải em quan tâm nhất anh, cũng không phải em rất quan tâm tới anh.

em chỉ để ý mình anh.

Thời Sênh cười khẽ: “Vui vẻ chưa?”

Mộ Bạch tới từ cùng thế giới với cô, đồng hương gặp đồng hương nên khó trách sẽ kích động. Quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trọng nhất là, rất bội phục cái tinh thần ngóc đầu trở lại, gϊếŧ chết tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì tôi cũng phải làmghê tởm đến chết của Mộ Bạch.

Nhưngkhông để bụng hắn, hắn sống hay chếtđều không quan tâm.

Chỉ Phượng Từ.

Cũng chỉ có Phượng Từ mà thôi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1329 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc