GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1308: Pháp tắc của ác ma (13)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh đứng chặn ở cửa, cửa sổ lại quá xa.

đeo kính cắn răng nói: “Cô muốn hỏi gì?”

thể thám thính được cấp bậc của ta thì gia tộc sẽsự chuẩn bị tốt hơn.

Thời Sênh chỉ vào Mục Vũ, “Tôi anh ấy huyết khế. vẻ như anh ấy sắp chết rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tại sao tôi lại không hề cảm thấy vậy?”

Nguyên chủ chỉ một lòng xưngthế giới nên chẳng quan tâm chuyện ngoài chuyện tăng cấp, trong trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhớ củaấy cũng không có hữu ích cả.

“Huyết khế?” Ánh mắt đeo kính trầm xuống, “Không ngờ cô và cậu ta lại đính huyết khế.”

Cho sử ma cũng rất ít khi đính huyết khế.

Càng đừng nói một ác ma.

“Trả lời vấn đề của tôi được, không cần anh nhắc tới chuyện khác.”

“Chú Hoàn…” Mục đột nhiên lên tiếng, đôi mắt xanh thẳm của hắn đã chẳng còn nét đẹpnữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ một mảnh xanh lam đầy áp lực.

Nếu đã sa vào thì rất khó thoát khỏi sự áp lực này.

Hình nhưđeo kính biết Mục thể nói nên cũng không tỏ vẻ khϊếp sợ khi hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thình lình lên tiếng thế này.

Sắc mặt hắn biến đổi mấy lần rồi mới nói: “Tôi không biết.”

Thời Sênh gãi gãi đầu, nói với Mục Vũ: “Anh bảo hắn nói dối em thì cho rằng em sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cách nào biết được ư?”

Mục quay đầu đi, nhấp môi, không muốn nói nhiều.

“Có rất ít tài liệu nhắc tới huyết khế, tôi thật sự không biết.” đeo kính nhấn mạnh.

“A…” Thời Sênh thu hồi tầm mắt, “Vậy ông sống cũng chẳng còn tác dụng gì, thế thì đi theo mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồng bọn cùng chơi mạt chược đi.”

“Cô…”

mắt kính nhìn Thời Sênh kéo thiết kiếm mang theo hàn khí bức người đi tới thì không khỏi lùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về sau cho đến khi lưng đυ.ng phải bức tường lạnh lẽo.

Thiếu nữ trước mặt khác hẳn với những ác mahắn từng gặp.

Những ác ma đó đều dữ tợn, xấu xí,bẩn, ti tiện.

Nhưng thiếu nữ trước mặt hắn lại an nhiên, thong dong, tôn quý, trên người không hề một chút khí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chất nào nên của ác ma.

Hoặc là…

càng giống với ác ma vương giả được miêu tả trong sách cổ hơn.

Da đầu đeo kínhdại. Đã mấy trăm năm rồi không còn thấy ác ma vương giả xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên thế gian này nữa, làm saothể…

Thời Sênh cười nhạt, “Vĩnh biệt.”

Gã mắt kính nhìn thiết kiếm bổ xuống đầu mình, hàn quang khúc xạ trên lưỡi kiếm tràn ngập trong mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn.

“Vị Tức, dừng tay.”

Một tiếng hét lớn từ bên ngoài vang lên. đeo kính vội vàng quay đầu, biểu tình kinh hãi, “Dạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thiếu gia, sao cậu lại tới đây? Đi mau, về tìm tộc trưởng…”

Âm thanh còn chưa dứt đã im bặt, hắn cứng đờ người, cúi đầu nhìn ngực mình.

Thiết kiếm rút ra khỏi thể hắn, máu tươi phun trào.

“Hộc hộc…”

“Vị Tức!” Mục Dạ nổi giận gầm lên, hai mắt đỏ ửng một cách không bình thường, “Sao dám…”

“Tôi ác ma.” Thời Sênh xoay người, thiết kiếm dính máu xẹt qua không khí, chỉ về phía Mục Dạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 môi nhếch lên, “Ông đây không dám chứ?”

Mục Dạ nghẹn họng, đột nhiên lại quát lên với Mục Vũ, “Mục Vũ, mày trơ mắt nhìn ta gϊếŧ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người thế à?”

Mục im lặng.

Mục Dạ nhìn đeo kính ngã gục xuống, gần như không khống chế được cảm xúc của bản thân nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thời Sênh lục lại cốt truyện mới thấy đeo kính này đối xử với Mục Dạ rất tốt.

Đối với Mục Dạ rất tốt nhưng lại đối với búp sứ chẳng ra gì.

Mục Dạ cố nén lửa giận xuống, “Vị Tức, gϊếŧ nhiều người như thế, Mục gia sẽ không tha cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cô. Bị Mục gia đuổi gϊếŧ thìchẳng khác nào chó nhà có tang cả.”

“Ha, liên quan quái tới anh?” Thời Sênh nhướng mày, “Anh muốn thông đồng làm bậy với tôi à?”

Mục Dạ cười lạnh, hắn giơ điện thoại trong tay lên, “Người của Mục gia sẽ tới ngay thôi.”

Thời Sênh chẳng thèm quan tâm, “Đến thì đến, chẳng lẽ còn muốn tôi phải ra ngoài đốt pháo chào mừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chắc? Cho nên, Mục thiếu gia, mục đích của anh gì? Quanh co lòng vòng thì ích lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâu chứ?”

Mục Dạ chắc chắn ý đồ đó, nếu không cũng sẽ không tới vào lúc này, còn lắm lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghĩa như thế.

Đôi mắt Mục Dạ híp lại quan sát Thời Sênh thêm vài lần, “Trên người Mục một khối ngọc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đưa cho tôi, các người thể đi.”

“Ai nha, hóa ra anh muốn thông đồng làm bậy với tụi này thật à?” Thời Sênh tỏ ra cực kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kinh ngạc.

Mục Dạ không nói gì, nhờ đã đọc qua toàn văn nên hắn biết được tác dụng của khối ngọc trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người Mục Vũ, đây chính bàn tay vàng lớn nhất trong tương lai của Mục Vũ, hắn phải© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được nó.

“Vị Tức, thời gian không đợi người đâu.”

Thời Sênh gật đầu, “Ừm, anh lặp lại câu vừa rồi lần nữa xem nào.”

Mục Dạ nhíu mày, “Câu nào?”

“Chính cái câu đưa ngọc cho anh, anh để chúng tôi đi đó, lặp lại một lần không sai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chữ nào, vừa rồi tôi không nghe rõ.”

Mục Dạ lại nhìn, đôi tay ta đều bên ngoài, trên tay cầm thiết kiếm, không kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quặc cả.

“Trên người Mục một khối ngọc, đưa cho tôi, các người có thể đi.”

Mục Dạ vừa nói xong, Thời Sênh liền vọt lại, một chân đá vào bụng hắn, “Mẹ nhà mày, đồ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn mà cũng dám ước, chán sống rồi à? Hả? Còn muốn chứ gì? Ông cho mày muốn.”

Thời Sênh mà bạo lực lên thì đến còn sợ hãi.

Mục Dạ đột nhiên bị tấn công nên gần như không hội đánh trả.

Thời Sênh đánh người xong liền kéo hắn ra ngoài, ném xuống từ ban công.

Nam chính không chết được,quăng ngã thì cùng lắm cũng chỉ gãy tay, gãy chân thôi.

Mục Dạ vừa lúc rơi xuống ngay trước mặt người của Mục gia vừa đuổi tới.

Trong trí nhớ của nguyên chủ người dẫn đầu, cha của Mục Vũ, đương nhiệm tộc trưởng của Mục gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Huy.

Không hề giống búp sứ một nào.

Cao lớn, thô kệch, ai không biết còn tưởng là tên đồ tể chuyên mổ lợn.

Đột biến gen như này cũng quá kinh khủng rồi.

Trước mặt Mục Huy có người nện xuống nên ông ta ngẩng đầu nhìn lên trên theo bản năng.

Trên ban côngmột thiếu nữ, khoảng cách không xa nên ông ta thể nhìn nụ cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trào phúng trên mặt thiếu nữ đó.

Tiếp theo ta lại đi vào nhà, kéo thêm một người ra, ném xuống trước mặt họ.

Mọi người: “…”

Người của Mục gia kiểm tra hai người bị quăng xuống, Mục Dạ chỉ hôn mê, vẫn thở, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đeo kính thì tắt thở lâu rồi.

“Tộc trưởng, Mục Hoàn chết rồi.”

Mục Huy nhìn về phía người bẩm báo, trong mắt dấy lên một cỗ lửa giận, quát lên rất lớn, “Bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vây nơi này lại cho ta. Hôm nay ta muốn nhìn xem thằng nghiệp chướng kia muốn làm gì?”

Thời Sênh đứng ban công nhìn xuống đám người bên dưới, “Aizz, tôi bảo này, các ông không phân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biệt trắng đen xanh đỏ đã đổ chậu phân lên người người khác, bệnh này không chữa đi à?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Mọi người còn chưa phản ứng lại đã nghe nói tiếp, “Ngườitôi gϊếŧ, ông đổ cho Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm cái quái hả?”

Mọi người: “…”

Hai cái này có gì khác nhau sao?

khế ước giả của Mục Vũ, gϊếŧ thì khác nào hắn gϊếŧ đâu?

Thời Sênh nhìn bọn họ vây quanh tòa nhà, chống cằm với bộ dáng nhàn nhã, “Mục Dạ chết chưa?”

Mục Huy nhìn Mục Dạ theo bản năng. Tuy rằng Mục Dạ không phải con ông ta nhưng hắn người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thiên phú tốt nhất trong những người trẻ đồng lứa tuổi của Mục gia, cho nên ông ta thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn còn hơn thương con trai ruột của mình.

Lúc này, Mục Dạ đã bất tỉnh nhân sự, mà đầu sỏ gây tội chính con trai ông ta.

Sắc mặt Mục Huy trầm xuống, “Cô Vị Tức phải không?”

“Chẳng lẽ là ông chắc?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1308 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc