GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1294: Thiếu tướng thích ngả ngớn (37)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Từ Mi vẫn luôn nghĩ cách gặp Thời Sênh. Cô ta nằm vùng ở dưới tập đoàn Đế Lam mấy ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy Thời Sênh.

từ trong cửa lớn đi ra, đứng cửa như đang đợi ai đó.

Còn đẹp hơn mười năm trước.

Đẹp đến tinh xảo, như một đóa hoa được người ta che chở, bao bọc cẩn thận.

ta quả thật đúng một đóa hoa được người ta che chở.

Nghe nói Diệp Sâm ta hợp đồng trăm triệu cũngthể hủy, nguyên nhân chỉ lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tổng của đối phương nhìnta quá nhiều.

Muốn hợp tác với Đế Lam ư, thể, nhưng tiên quyết đừng nhìn tổng tài phu nhân của bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 họ.

Anh nói không cho người nhìn thì anh đừng mang ra khoe đi.

Nhưng vài trường hợp quan trọng, vị Diệp tổng này phải mang phu nhân tới tham dự cùng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Diệp phu nhân lại đẹp như thế, người ta muốn không nhìn cũng không được.

Từ Mi nghĩ tới những gì mình gặp phải mấy năm nay, so với ta thì quả đúngmột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trời một vực.

Từ Mi hít sâu một hơi, chạy về phía đó, “Cốc Lam.”

Lúc Từ Mi mới xây dựng sự nghiệp cũng khá chật vật, nhưng mấy năm nay tình hình của công ty © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dần tốt lên, ta cũng chú trọng vào trang điểm, rốt cuộc cũng nữ chính, mặc đồ công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sở vào cũng khiến người ta phải trừng mắt nhìn.

Thời Sênh đứng bên cạnh ta thì lại giống một thiên kim tiểu thư chưa từng phải trải qua sóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 to gió lớn gì.

Từ Mi như là người đã trải qua trăm sương nghìn gió, như hồng mai không sợ tuyết lạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 một vẻ đẹp ý nhị khác.

Khóe miệng Thời Sênh hơi cong lên, “Từ tiểu thư đấy à!”

Tự nhiên Từ Mi cảm thấy nụ cười kia của Thời Sênh rất châm chọc.

ta lạnh mặt, giọng đầy không tốt, “Cốc Lam, nhiều năm qua đi thế rồi, sao vẫn nắm chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tôi không bỏ vậy?”

“Từ tiểu thư nói chuyện nghĩa trang ư?” Thời Sênh nhướng mày, “Đó đất của tôi mà, tôi muốn làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gì Từ tiểu thư không quản nổi đâu.”

“Rõ ràng cố ý.” Miếng đất kia để hoang nhiều năm như thế không làm, sao tự nhiên lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại xây nghĩa trang chứ? “Tôi rốt cuộc thù oán chứ?”

“Thù gì á?” Thời Sênh dừng một chút, “Ừm… Từ tiểu thư còn nhớ chuyện trước kia bị bắt cóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chứ?”

Nghe thấy Thời Sênh đột nhiên nhắc tới chuyện cũ, ta hơi hoảng hốt, những chuyện đó đã qua rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhiều năm rồi…

“Cô biết nếu tôi không chạy ra khỏi đó trước được thì kết cục sẽ không?”

ức của Từ Mi chen chúc trào ra.

Biểu tình củata biến hóa rất nhanh.

Cuối cùng cắn răng nói, “Lúc trước trong hang núi, chẳng phải cũng không cứu tôi sao?”

“Tại sao tôi phải cứu cô? Lúc trước Cốc Lam nên mới bị bắt cóc. Còn chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lên núi, tôi bắtphải lên đó sao?” Thời Sênh nghiêng đầu, “Nhưng tôi cũng rất hiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kỳ, rốt cuộc lên núi làm cáivậy?”

Việc nữ chính xuất hiện trên núi quả thật rất khó hiểu.

Chẳng khoa học chút nào.

Từ Mi không trả lời vấn đề này cho Thời Sênh. “Lúc trước cô tới tìm phiền toái trước,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không tới tìm tôi thì sao thể bị bắt cóc chứ?”

“Được rồi, tôi không muốn nói những chuyện này với cô, saođẹp thì có lý.” Bản© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nương chỉ làm nhiệm vụ, thuận tiện hủy CP của chơi thôi, quan tâm mấy cái này làm khỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gì.

Thời Sênh thấy xe của Diệp Sâm tới liền đi vòng qua người ta, “Mà chuyện kia cũng đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nghĩ nữa, tôi nhất định phải xây dựng nghĩa trang rồi.”

Bản nương mà, chẳng ai có quyền khoa tay muốn chân chuyện tôi muốn xây dựng cái gì.

Từ Mi đuổi theo Thời Sênh, duỗi tay giữ chặt cô, “Cốc Lam, đừngquá phận, tôi bị ép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì cái cũng thể làm được đấy.”

“Cùng lắm là chết chứ gì, tới đi.” Thời Sênh giật tay ra khỏi Từ Mi, cười nhạo, “Tưởng ông sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230chắc?”

Diệp Sâm còn chưa dừng xe đã lao xuống, kéo Thời Sênh vào lòng, hạ giọng hỏi, “Không sao chứ?”

“Anh đã thấy em ăn thiệt thòi bao giờ chưa?”

Diệp Sâm xoa tóc Thời Sênh, “Đừng nói chuyện với những người không liên quan, lãng phí thời gian của em.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

thời gian thì bên hắn đi, chẳng làm thì hắn cũng thấy tâm tình thoải mái.

Từ Mi cứng đờ người, so với mười năm trước, giờ ta nhìn thấy người đàn ông này còn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sợ hơn.

Diệp Sâm ôm Thời Sênh lên xe. Lúc lên xe, hắn còn liếc nhìn Từ Mi một cái rồi mới đóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cửa xe lại.



Từ Mi còn chưa nói với Thời Sênh được bao nhiêu thì Diệp Sâm đã mang người đi rồi, coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta đã uổng phí mất mấy ngày ngồi chầu chực.

Đến khi ta quay về khách sạn, mệt mỏi nằm lên giường, trong đầu ngập tràn những hình ảnh trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đây.

Đầu óc màng màng, ý thức dần trôi xa, cô ta như trở lại tràng nổ mạnh năm đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hỗn loạn, tiếng khóc…

Trong tràng nổ mạnh đó, Cốc Lam đã chết.

Mà cuộc sống của ta cũng hoàn toàn khác trước. ta bên Hạ Vũ,hạnh phúc mỹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mãn, con cái đáng yêu.

Hình ảnh trong mộng cảnh dần dần vỡ tan thành những mảnh nhỏ.

Từ Mi bừng tỉnh khỏi mộng cảnh.

“Ting ting ting…”

Trong căn phòng trống vắng chỉtiếng điện thoại réo vang.

ta xoa trán, sao lại nằm thế này chứ?

Trong mộng hoàn toàn trái ngược với hiện thực. Trong mộng Cốc Lam chết đi, nhưng hiện thực thì cô ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vẫn còn sống.

Một hồi lâu sau, Từ Mi mới mẫm di động.

“Alo.”

“Từ tiểu thư, tôi đã giúp cô hẹn Diệp phu nhân rồi, ngày mai 10 giờ sẽ có xe tới đón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cô.” Giọng người phụ nữ từ đầu dây bên kia vang lên.

Đầu óc hỗn loạn của Từ Mi lập tức tỉnh táo lại, “Tôi biết rồi.”

Bên kia nói hai câu liền không tiếp tục nữa, cũng cúp máy.

Từ Mi nhìn di động, ngơ ngác phát ngốc.



10 giờ sáng, Từ Mi ngồi trên xe tới đón mình, xe chạy thẳng một đường ra ngoại thành xa xôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Trên xe chỉ Từ Mi và tài xế. Từ Mi nhìn ra bên ngoài, hỏi tài xế phía trước, “Chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ta đi đâu vậy?”

“Từ tiểu thư, Diệp phu nhân không thích nơi có nhiều người, địa điểm gặp mặt một biệt thự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngoài ngoại ô.” Tài xế trả lời.

“Như vậy sao.” Từ Mi gật đầu tỏ ý đã biết, không tiếp tục hỏi nữa cúi đầu bấm điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thoại.

Xe chạy một hồi lâu, đại khái tới trưa mới đến biệt thự như trong lời của tài xế.

Người phụ nữ đứng cửa, cười đón ta vào, “Trên đường đi, Từ tiểu thư vất vả rồi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 biết Diệp phu nhân cũng rất khó gặp, đúng không…”

Từ Mi không nói gì, chỉ lạnh lùng tiến vào biệt thự cùng người phụ nữ đó.

Người phụ nữ dẫn Từ Mi tới phòng ăn, “Diệp phu nhân còn chưa tới, chúng ta ăn cơm trước đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

“Cô thật sự hẹn được Cốc Lam sao?”

Người phụ nữ bày ra vẻ mặt áy náy, giống như muốn thật sự bồi thường, “Yên tâm, tôi sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lừa gạt cô.”

Từ Mi nhìn xung quanh một chút, ngồi vào bàn cơm,người liên tục mang đồ ăn lên, thực đơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230cùng phong phú. Từ Mi cầm đũa nếm mấy miếng rồi không tiếp tục ăn nữa, “Khi nào Cốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Lam tới?”

“Tôi hỏi giúp một chút.” Người phụ nữ vội vàng đứng dậy, đi tới bên kia phòng ăn gọi điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thoại.

Sau đó nhanh chóng cúp máyquay về, “Diệp phu nhân sắp tới rồi.”

Từ Mi cảm thấy mất kiên nhẫn, cầm lấy cái ly trên bàn uống một ngụm nước.

“Cô nhìn tôi làm gì?” Từ Mi đặt ly xuống, đột nhiên nhìn người phụ nữ kia.

Trên khuôn mặt tinh xảo của người phụ nữ hiện lên một tia hoảng hốt, vội vàng bưng ly rượu trên bàn lên uống một ngụm, che giấu sự hoảng loạn của mình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1294 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc