GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1262: Thiếu tướng thích ngả ngớn (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Đẹp sao?” Hắn cầm lấy điếu thuốc, hỏi lại một câu.

Giọng hắn hơi khàn mang theo vài phần gợi cảm.

Trên người hắn vài phần khí, hồ trộn lẫn mấy phần âm u khiến cho người ta dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dàng bị bề ngoài của hắn hấp dẫn lọt vào bẫy tự lúc nào.

Thời Sênh ném trái cây trong tay xuống, đứng lên, hơi hếch cằm, “Anh định hỏi cái gì?”

Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, tựa hồ rất vui vẻ, “Cô cảm thấy sao?”

Câu đầu tiên hắn hỏi “đẹp” về chuyện đánh nhau bên kia, câu thứ hai hắn hỏi “đẹp” là hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về chính hắn.

[Nhiệm vụ ẩn giấu: Đội quân tiên phong mũi nhọn. Mục tiêu nhiệm vụ: Diệp Sâm. Nhiệm vụ: Giúp Diệp Sâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 huấn luyện một đội quân đặc chủng đủcách.]

Thời Sênh: “…”

Diệp Sâm thấy biểu tình của thiếu nữ đối diện từ không hề sợ hãi biến thành cổ quái.

Nhưng ngoại trừ điểm này, rốt cuộc hắn chẳng nhìn thấy cảm xúc khác…

Một hồi lâu sau, Thời Sênh mới nói, “Anh khá xinh đẹp.”

“Tôi không cảm thấy đâymột lời khen ngợi dành cho mình.” Diệp Sâm khẽ cười, “Cô bé, lúc em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói dối luôn nghiến răng nghiến lợi thế này sao?”

Như thể muốn gϊếŧ hắn tới nơi ấy.

“Tôi không biết khen người.” Thời Sênh khôi phục lại vẻ bình thường, liếc hắn cười lạnh, “Anhngười đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiên, thấy vinh hạnh đi.”

Diệp Sâm nhìn Thời Sênh biến sắc mặt, cảm thấy cực kỳ thú vị.

“Đúng là tôi thấy rất vinh hạnh, cô đừng thích tôi tốt nhất.” Diệp Sâm xoay người đi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài, giọng nói xuyên qua không khí oi bức, truyền vào trong tai Thời Sênh.

Ta nhổ!

Lần này Phượng Từ thuộc tính quỷthế?

Thời Sênh nhìn nữ chính đại nhân bên kia sắp làm màu thành công, lại nhìn mục tiêu nhiệm vụ cà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108phất phơ rời đi, cuối cùng lựa chọn Diệp Sâm.

Quân khu xây dựng khu vực không người, bên ngoài là một cánh đồng trồng ngô, lúc này ngô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vừa đến thời kỳ thu hoạch, thể nhìn thấy những người nông dân đang bẻ ngô trên ruộng.

Bởi quân khu nên đường đây cũng xe qua lại.

Diệp Sâm như không để ý tới cái đuôi theo sau mình. Hắn đi tới nhà chờ xe, cả người nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lười lười nhác nhác, nếu không phải hắn đi từ trong quân khu đi ra, tuyệt đối chẳng ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghĩ hắnmột quân nhân cả.

Thời Sênh cũng đi tới bên cạnh hắn.

Diệp Sâm liếc nhìn cô, “Cô bé, một mình ra ngoài chơi không tốt đâu.”

Thời Sênh nghiêng đầu nhìn hắn, “Không phải còn có anh sao?”

Diệp Sâm nhướng mày, “Tôi? Em thấy tôi giống người tốt không?”

“Không giống.” Tên này quả thực rất đẹp, nhưng cũng rất không giống người tốt.

Tiếng xe gầm dần tới gần rồi đỗ xịch lại trước mặt hai người, Diệp Sâm đi về phía cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xe, “Về đi cô bé, thời nay loạn lắm.”

Thời Sênh bước đuổi theo hắn, “Nếu anh không cho tôi đi cùng, tôi sẽ nói với ba tôianh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trốn khỏi quân khu ra ngoài.”

Một chân Diệp Sâm đã bước lên xe, tay hắn bám vào cửa xe, nghiêng đầu, “Ba em là ai?”

“Phó lệnh Cốc.”

Biểu tình của Diệp Sâm hơi thay đổi, sau đó hắn quay đầu, lên xe, sau đó lại khom lưng nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Lên xe đi.”

Diệp Sâm đi tới hàng ghế sau cùng, chiếm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Thời Sênh đành ngồi vào ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía trước hắn.

Suốt hành trình, hắn chẳng nói với Thời Sênh câu nào. Trên đường ở nông thôn có rất nhiều voi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gà, xe xóc rất mạnh, Thời Sênh cảm thấy chẳng khác nào xe ngựa thời cổ đại cả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Xe đi về huyện, nhưng Diệp Sâm lại xuống chỗ cách huyện hai dặm.

Thời Sênh nghĩ chắc hắn cố ý cho nên không xuống cùng hắn, ngồi trên xe nhìn biểu tình kinh ngạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của hắn, cười lạnh giơ ngón giữa.

Anh ha, tự mình đi bộ tới đi!

Ông đây không thèm chơi với anh.



Xe dừnghuyện, huyện này nơi mà Thời Sênh đã lúc mới tỉnh lại.

Bởi quân khu nên điều kiện kinh tế của huyện này cũng tốt hơn những nơi khác.

Thời Sênh đi dạo trên phố một vòng, hoàn toàn không thấy được sản phẩm công nghệ cao nào, thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này thật không thể thưởng thức nổi.

Loại đồ dùng như máy tính hãy quên đi, cho cũng chẳng internet.

Thời Sênh đi dạo trên phố một vòng, mua một cây kem rồi ngồi bệt bên đường gặm, cuộc sống này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thật khó khăn.

Có thể cho mượn máy điều chỉnh thời gian, kéo cốt truyện lên thêm hai mươi năm, cho nữ chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà giàu số một thế giới thì ta cũng hoàn toàn thể đánh đổ ta.

[…] chủ bị làm sao thế?

Nhị Cẩu Tử, đừng chọc ta.

Giờ ta đang rất buồn bực, thể nổ mạnh tại chỗ đấy, ngươi tin không hả?

[…] Không chọc thì không chọc, ai thèm chứ?

Nhị Cẩu Tử ngạo kiều offline, giờ đã nắm lại được quyền kiểm soát Hệ thống rồi.

Gặm xong cây kem, Thời Sênh cũng miễn cưỡng tìm hiểu xong tình hình của thế giới hiện tại, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy nên đem đồ đi bán nhanh nhất, chuyện làm giàuđó quá mệt mỏi.

Nhưng cái huyện nhỏ như thế này muốn bán đồ sao, lại nói đùa rồi.

Cho nên, vẫn phải tới thành phố lớn.

Nguyên chủ không phải chưa từng tới thành phố lớn.

Trước đây, nguyên chủ đi họcnơi khác, năm nay vừa mới tốt nghiệp quay về, vẫn chưa tìm được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 công việc hợp lý. Nghe nói ông Cốc đang tìm cách đưa vào quân đội.không tốt nghiệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ trường quân đội, vào quân đội làm cái rắm gì…

Khoan đã!

Hình như nhiệm vụ ẩn giấu phải giúp tên ngốc lúc nãy huấn luyện một đội quân đặc chủng thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải.

Nhị Cẩu Tử, Diệp Sâm quân hàm gì?

Nhìn hắn cũng chỉ hai lăm, hai sáu cùng.

Mới tuổi đó đã thể làm huấn luyện viên? Buff cũng không khủng như thế chứ!

[Hậu trường cứng.]

Thời Sênh: “…” Ta không phản bác cả.

Hậu trường cứng thì ghê gớm rồi.

Thời Sênh quay lại vấn đề chính, làm sao để tới thành phố lớn đây, bay ư? Biện pháp này tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì tốt thật nhưng muốn bán đồ cũng không thể nhanh như thế, phải dỗ dành lão ba lão © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ nhà mình, tìm cớ để đi mới được.

Thời Sênh đi lang thang không mục tiêu trong phố, ánh mắt tùy ý đảo qua đám người đi trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đường, thời đại nào cũng có cái đặc sắc của thời đại đó.

“Ha, cô bé, đi một mình à?”

“Có muốn đi vui vẻ cùng bọn anh không?”

Bên cạnh Thời Sênh xuất hiện mấy thanh niên, mặt mũi thằng nào cũng nở nụ cười dâʍ đãиɠ, liếc nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngực đầy vẻ xấu xa.

Thời Sênh mặc một chiếc váy liền áo, cũng may khá kín đáo, những chỗ nên kín thì đều kín mít. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

nhìn vào mắt một tên, khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo, “Vui vẻ? Vui vẻ thế nào?”

“Ai da, tiểu mỹ nhân thật hiểu chuyện nha, tới đây, anh đưa em qua bên kia rồi nói cho em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghe.” Thanh niên chỉ vào một ngõ nhỏ.

“Đi đâu chứ, chỗ này vui vẻ luôn đi.” Đùa giỡn với ông ư, kiếm của ông đâu?

Tên thanh niên nghe được giọng nói âm trầm của Thời Sênh, trời đang nóng như lạnh xuống, hắn quét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt nhìn xung quanh. đây ít người, ai làm việc của người nấy, chẳng ai chú ý tới bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này cả.

chỉ một con bé, chẳng lẽ cònthể lật trời được sao?

gan của thanh niên liền lớn hơn, nháy mắt với tên bên cạnh.

ràng, mấy tên này không phải lần đầu làm chuyện như thế nên rất ăn ý với nhau. Nhưng bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng còn chưa ra tay thì gái này đã ra tay trước.

Tên thanh niên đứng gần nhất kẻ xui xẻo đầu tiên, hắn gào lên thảm thiết, tay túm lấy đũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quần ngồi xổm xuống.

Tuy rằng đá mệnh căn của người ta thì có vẻ hạ lưu nhưng phương pháp này lại rất có tác dụng, vì thế không cần lo có hạ lưu hay không, dùng được là được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1262 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc