GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1239: Vương gia có tin mừng (20)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tốc độ chạy của xe ngựa rất nhanh, xóc nảy càng kinh khủng hơn, lâu lắm rồi Kỳ Uyên không trải qua cảm giác đào vong* như thế này.

*Đào vong: chạy trốn.

Hắn siết chặt tay, nỗ lực gạt đi khuôn mặt hiện lên trong đầu.

Nhưng sau đó Kỳ Uyên lại buông tay ra, tên đó lợi hại như thế, cần hắn phải lo lắng sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Không đúng, tại sao hắn phải lo lắng cho kẻ bắt cóc mình chứ. Hắn không lo lắng, tuyệt đối không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lo lắng.

Tốc độ của xe ngựa chậm dần, cửa xe bị người mở ra, ám vệ Giáp đứng bên ngoài, “Bệ hạ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta chờ Điện hạ đây, điểm tâm, ngài lót dạ trước đi.”

Ám vệ Giáp đưa điểm tâm được gói trong giấy dầu cho hắn rồi đóng cửa xe lại.

Kỳ Uyên còn chưa kịp nói một chữ nào.

Bên ngoài xe ngựa.

Ám vệ Giáp đi ra xa một chút, vỗ ngực nói chuyện với ám vệ bên cạnh, “Gần đây tâm tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của Điện hạ rất không tốt, vừa rồi làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng ngài ấy sẽ chém © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả ta luôn ấy…”

“Điện hạ càng ngày càng lợi hại.” Ám vệ Ất cảm thán.

“Ừ, đúng thế.” Ám vệ Giáp gật đầu, “Lúc trước trong lãnh thổ Xích Diệu thì người của Xích Diệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đuổi gϊếŧ, giờ kẻ nào nhỉ? Ta nhìn vẻ giống người trong lâm…”

Ám vệ Ất hạ giọng, “Chờ Điện hạ về rồi nói tiếp.”

Lúc Thời Sênh về còn xách theo bốn con thỏ, biểu tình của chúng ám vệ ngoại trừ kinh ngạc thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng chỉkinh hãi thôi.

Điện hạ, ngài gϊếŧ người xong còn tâm tình đi săn thỏ nữa ư?

Thời Sênh đưa mấy con thỏ cho ám vệ Giáp, chuẩn bị lên xe ngựa, ám vệ Giáp vội vàng ngăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại, “Điện hạ, những người vừa rồi?”

Thời Sênh ném một đồ vật qua, ám vệ Giáp bắt được, cúi đầu liền nhận ra đó một khối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lệnh bài thì không khỏi kinh ngạc, “Đây là… trong cung?”

Sao người trong cung lại biết được hành tung của bọn họ nhanh thế được?

Thời Sênh không trả lời, xoay người lên xe ngựa. Kỳ Uyên lạnh nhạt liếc nhìn cô, thấy đã đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quần áo, màu lam đổi sang màu đen làm khuôn mặt càng thêm chói mắt, giơ tay nhấc chân cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lộ ra vẻ tự phụ.

Người như vậy, không biết bao nhiêunương thích?

Kỳ Uyên cảm thấy mình đã chú ý tên này quá rồi, vội vàng cưỡng ép mình thu lại tầm mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Dung Vương không ít kẻ thù nhỉ?”

“Còn tốt.” Ngần này tính cái gì, lúc ông trâu lên thì tất cả mọi người đều địch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hết.

Kỳ Uyên nghe ra ngữ khí kia của cô, đó tuyệt đối không phải khiêm tốn.

Ngược lại như vẻ tiếc hận rằng kẻ thù vẫn còn hơi ít?

Người này… bị điên à?

“Không phải ngài đói bụng sao? Sao lại không ăn?” Thời Sênh nhìn điểm tâm vẫn chưa được đυ.ng vào.

Kỳ Uyên lạnh nhạt đáp, “Sợ độc.”

Thời Sênh vui vẻ, “Bản vương hạ độc còn phải dùng phương pháp này sao, ngài cũng quá coi thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người khác rồi đấy.”

Kỳ Uyên liếc nhìnmột cái, môi mỏng khẽ nhúc nhích, “Vậy Dung Vương sẽ hạ độc như thế nào?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh trả lời kiểu đúnghợp tình, “Trực tiếp rót vào miệng thôi.”

Kỳ Uyên: “…”

Phương pháp thô bạo như thế còn không bằng cứ hạ độc trong điểm tâm đi.

Thời Sênh lại nói, “Nhưng Bản vương bản không chơi độc, chẳng thú vị nào.”

Hạ độc quá phiền toái, dùng kiếm chém đơn giản hơn nhiều.

Kỳ Uyên hỏi theo bản năng, “Dung Vương cảm thấy thế nào mới thú vị?”

Thời Sênh nhìn Kỳ Uyên, khóe môi giương lên, “Trực tiếp gϊếŧ chết, giữ bọn họ nhảy nhót để mình ngứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt làm gì?”

Kỳ Uyên lạnh nhạt hỏi, “Nhưng nếu không thể gϊếŧ được thì sao?”

“Vậy thì làm chúng khó chịu.” dụ như nam nữ chính, “Bản vương không thoải mái thì càng phải làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho người khác không thoải mái hơn mình.”

“Vậy Trẫm làm Dung Vương không thoải mái đâu sao?” ngươi lại làm ta khó chịu như thế.

Thời Sênh nhướng mày, “Ngài làm Bản vương không thoải mái ở đâu ư? Lần đầu tiên gặp mặt ngài đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn chém đầu ta, còn muốn phanh thây. Lần thứ hai gặp mặt ngài lại dùng quan đối phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với Bản vương, lần thứ ba…”

Lần thứ ba hình như hắn chưa kịp làm gì, vậy bỏ đi.

Mặt mũi Kỳ Uyên tràn đầy lạnh lẽo, “Trong phòng Dung Vương xuất hiện một người xa lạ, chẳng lẽ ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn mời hắn uống trà nói chuyện phiếm sao?”

Thời Sênh: “…” Hình như không cả.

Đối với hắn nói, chỉ là một kẻ xa lạ.

Bỏ đi, tạm thời cho ngươilý.

“Điện hạ, thỏ đã nướng xong rồi.” Tiếng ám vệ Giáp vang lên ngay bên ngoài xe.

Thời Sênh mở cửa xe, mùi thịt lập tức xộc vào, một con thỏ nướng chín vàng xuất hiện trong tầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt Thời Sênh.

Ám vệ Giáp đưa lên hai cái đùi thỏ, Thời Sênh phân cho Kỳ Uyên một cái.

Kỳ Uyên không nhận.

Thời Sênh hừ lạnh, “Chết đói ta cũng kệ luôn.”

Kỳ Uyên: “…” Cái thái độ như thế này, người không biết còn tưởng hai người kẻ thù của nhau. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kỳ Uyên khẽ cắn môi, bụng thì đang đói sắp không chịu nổi, hắn liền nhận lấy cái đùi thỏ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay Thời Sênh. Nhưng nhìn cái đùi thỏ trước mặt, hắn lại không biết phải ăn như thế nào?

Từ nhỏ hắn đã phải học tập các loại lễ nghi, vào giai đoạn hắn nghèo túng nhất thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa từng ăn qua thứ nào như thế này.

Kỳ Uyên nhìn Thời Sênh gặm đùi thỏ bên cạnh, dáng ăn không quá khó nhìn, nhưngsao ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như thế cũng chẳng thể nào đẹp được, chỉ thể nói không làm người ta phản cảm.

Gặm đùi thỏ còn làm cho người ta thấy đẹp mắt, chắc chỉ vai chính mới diễn được thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kỳ Uyên nhíu mày, “Có dao không?”

Thời Sênh nhướng mắt lên, liếc hắn một cái, tựa hồ như đang hỏi hắn muốn làm gì?

Kỳ Uyên nhìn đùi thỏ trong tay mình.

Thời Sênh trợn trắng mắt, “Lắm chuyện.”

đưa cho hắn một con dao sạch sẽ lấy ra từ trong không gian, sau đó tiếp tục gặm đùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thỏ của mình.

Kỳ Uyên nhìn chủy thủ trong tay mình, ánh mắt lại liếc về phía cổ Thời Sênh. Hắn đangrất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gần cô, nếu tốc độ của hắn nhanh thì thể chế phục được ngay lập tức.

Ý niệm này lóe lên, hắn nắm chặt con dao trong tay, một hồi lâu mới buông lỏng ra, bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cắt thịt thỏ ăn.

Mắt Thời Sênh xuống, ngăn trở cảm xúc cuồn cuộn bên trong.

Hai người an tĩnh dùng bữa. Thời Sênh ăn rất nhanh. xuống xe ngựa đi rửa tay, lại đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bên ngoài một lúc rồi mới lên xe.

ném khăn cho Kỳ Uyên, “Lau tay đi. Chúng ta sẽ lên đường suốt đêm, không thoải mái cũng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cố chịu.”

Kỳ Uyên: “…”

Quả nhiên, chờ hắn lau tay sạch sẽ thì xe ngựa lại bắt đầu chuyển động, tốc độ vẫn nhanh như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước.

Nói đi đường suốt đêm liền đi đường suốt đêm, ngoại trừ lúc dừng lại ăn uống ra thì cũng chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từng dừng lại.

đôi khi còn gặp phải người đuổi gϊếŧ, mỗi lần đều do Thời Sênh ra tay, nhưng không bao giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để hắn nhìn thấy.

Hắn cũng chỉ thấy một lần, ngày đó mưa lớn, mưa che giấu hành tung của những kẻ kia, lúc Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Sênh phát hiện ra thì bọn chúng đã ngay gần xe ngựa rồi.

Lúc hắn trong cung, Dung Vương chỉ đánh ngất người chứ chưa bao giờ lấy mạng ai.

Nhưng chỗ này, một chiêu một mạng, giống như ma quỷ đi thu hoạch sinh mệnh vậy, lộ ra vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quỷ dị hờ hững, giống như những kẻ gϊếŧ không phải ngườichỉ cỏ cây hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xung quanh vậy.

Trên người một cỗ sát khí rất nặng, chỉ những người thường xuyên phải trải qua gϊếŧ chóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mới có.

Mặc dù Kỳ Uyên đã gϊếŧ qua không ít người, nhưng lúc này hắn cũng bị chấn trụ.

Đến khi quay về, loại cảm giác kia liền biến mất như thể hắn chỉ trải qua ảo giác thôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy.

Dung Vương mà hắn biết… không nên là cái dạng này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1239 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc