GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1227: Vương gia có tin mừng (8)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bởi vì có sự cam đoan của Liễu Tử Yên nên người bên dưới không ồn ào nữa.

người phát hiện ra đội ngũ này mang theo rất nhiều rương hòm, nhiều đồ như thế, bên trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thì vẫn là hấp dẫn trí mạng với thổ phỉ, chắc chắn bọn chúng sẽ đuổi tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nơi này.

Trời mưa nên tối rất nhanh, khách điếm như một điểm sáng trong đêm tối để chỉ đường cho người ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xa.

“Lộc cộc lộc cộc…”

“Giá!”

Tiếng ngựa đạp nát màn đêm, người trong khách điếm lập tức lo lắng. Một vài người dồn vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 góc, mặt mũi tái nhợt.

Liễu Tử Yên Sở Lạc đi ra cửa, phát hiện ba người cưỡi ngựa đi qua khách điếm, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 không hề ý dừng lại nghỉ chân.

Lát sau thì không có ai tới nữa, người trong khách điếm không chịu nổi nên đã đi về phòng nghỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngơi.

Thời Sênh ngồi trong phòng cắn hạt dưa. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ lộp bộp. Cắn xong hạt dưa cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cùng,đi tới phòng bên cạnh, bảo đánh xe ngựa hãy đi trước một chút.

Nếu người đánh xe ngựachết thì lại gặp phải phiền toái.

Người đánh xe ngựa hơi kỳ quái nhưng vị khách nhân này của hắn trước giờ vẫn cổ quái như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hơn nữa Thời Sênh còn trả thêm tiền, thế người đánh xe ngựa lập tức dầm mưa ra ngoài, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đánh xe rời đi.

“Sao lại người đi rồi?” Người gác đêm rất kỳ quái, đã nửa đêm rồi, mưa còn lớn như thế... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

“Nói với Vương gia một chút.”

Người nọ còn chưa động, nơi xa liền vang lên số tiếng ngựa, âm thanh còn át cả tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mưa, đinh tai nhức óc.

“Lộc cộc…”

“Có chuyệnthế?” Những người còn đại sảnh lập tức bừng tỉnh, đi tới bên cửa sổ nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ra ngoài.

Khoảng cách rất xa, lại bị mưa che chắn tầm nhìn nên không ai đang tới, nhưng từ tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngựathể thấy người tới không ít, khí thế rạt rào.



Tiếng chém gϊếŧ vang lên y như Thời Sênh dự đoán. Dựa theo sự phát triển của cốt truyện, người trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 khách điếm này, ngoại trừ đám người của nhân vật chính thì sẽ chẳngai sống sót.

“A…”

“Tha cho tôi, tôi cho các người tiền, đừng gϊếŧ tôi, a…”

“Cứu mạng với!”

Thời Sênh trên tầng hai, ngoài hành lang đã âm thanh vang lên.đẩy cửa sổ nhảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngoài. Khách điếm đã bị bao vây, những người tới tập kích đều dùng khăn che mặt.

Thời Sênh sửng sốt, đây không phải thổ phỉ!

Mẹ kiếp, đây là đuổi gϊếŧ vai chính rồi.

Vai chính ra ngoài luôn gặp phải bị người đuổi gϊếŧ.

Mưa còn lớn như thế, mấy cây đuốc kia làm saocháy được vậy, có vòng hộ thân à?

Thời Sênh vừa nhảy từ trên xuống, những kẻ đứng vây bên ngoài lập tức xông lên muốn gϊếŧ cô.

Nhưng người còn chưa tới được gần thì đã bị Thời Sênh dùng một kiếm chém bay.

Thời Sênh xoa xoa cánh tay, “Dọa chết bảnnương.”

Một lời không hợp liền động thủ, nghĩ tới cảm nhận của vật hy sinh bản nương ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 không?

Bản cô nương ủng hộ các ngươi gϊếŧ nam nữ chính mà!

Đều cùng một phe, còn muốn gϊếŧ nhau cái quỷ gì?

Vốn cho rằngthể dễ dàng gϊếŧ chết đối phương, kết quả người ta tùy tiện vung vẩy kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mấy cái đã gϊếŧ xong người mình. Hai tên mặc đồ đen liền tiến lên.

Nhị Cẩu Tử, mi nhìn nha, bọn chúng tự tới cửa tặng đầu, không phải bản cô nương tàn nhẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhé.

[…] Nếu chủ không nói chuyện bằng giọng hưng phấn thì khi tôi cũng sẽ tin đấy.

bọn chúng không tự dâng đầu tới cửa thì ràng là cô đã rất muốn gϊếŧ người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 rồi.

Giang hồ a giang hồ, giang hồ không gϊếŧ người thì còn gọi giang hồ sao?

Gọi viện dưỡng lão còn đúng hơn ấy.

Thời Sênh mặt mày hớn hở vung thiết kiếm, nước mưa trút xuống như dừng lại, sau đó bắn ngược về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phía hai tên mặc áo đen.

Hai tên mặc đồ đen đã nghe được âm thanh, đầu óc mới vừa phản ứng thì ngực đã bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đập mạnh một cái.

thứ đó lạnh lẽo xuyên thấu qua quần áo tiến vào trong người như muốn đâm nát cơ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chúng ra.

“Rầm!”

Hai mặc đồ đen ngã bật về đằng sau, dưới ánh đuốc, thể nhìn thấy gương mặt méo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đau đớn của chúng.

Chết rồi?

Không có máu…

Sao tự nhiên chết rồi?

Mọi người ngẩng đầu nhìn về phía vị công tử đứng cách đó không xa, nước mưa xung quanh như tránh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn, một chút nước cũng chẳng rơi lên người.

Gương mặt nằm giữa vùng ánh sáng và bóng tối giao nhau, một nửa chìm trong màn mưa, một nửa hiển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lộ ra ngoài, bóng đêm sau lưng như quái vật đang giương nanh múa vuốt, không khí âm trầm, quỷ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dị không nói nên lời.

“Gϊếŧ hắn!” Không biết ai hét lên, một nửa số người đang bao vậy khách điếm lập tức xông về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phía Thời Sênh.

Thời Sênh: “…”

Làm người không nên xúc động lỗ mãng như thế! Sẽ ném luôn cái mạng nhỏ đấy!

Công phu của đám sát thủ áo đen này không tệ, với công phu mèo cào của nguyên chủ thì chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192thể đánh nhau với mấy tên ăn chơi trác táng trong hoàng thành thôi, chứ làm sao thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lăn lộn với đám người giang hồ đao kiếm không mắt này được.

Cho nên, Thời Sênh vừa lên đã dùng thiết kiếm, cứ đánh ngã tất cả đã rồi nói.

“Không được để cho chúng chạy!”

Phía sau vang lên vài tiếng rống to, mấy bóng người bay vụt ra từ trong khách điếm, nhưng đều bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 những người bên ngoài chặn lại, còn những kẻ đuổi theo thì đứng cửa như hổ rình mồi.

“Dung Vương điện hạ!” Người bên cạnh Sở Lạc nhận ra Thời Sênh, kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Một tiếng này làm cho tầm mắt của tất cả những người khác đều dừng trên người Thời Sênh.

Thời Sênh đẩy tên áo đen cuối cùng chắn trước mặt mình ra, biểu tình cùng kinh ngạc, “Ô, Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Vương, bị người đuổi gϊếŧ đấy à?”

Sở Lạc cảm nhận được ràng vẻ vui sướиɠ khi người gặp họa sự trào phúng trong câu nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ấy.

“Dung Vương, bớt nói mát đi, tình cảnh của chúng ta cũng chẳng khác nhau đâu.” Giờ hắn cũng đang ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trong vòng vây, cái quái gì mà vui khi thấy người gặp họa chứ?

Thời Sênh chống thiết kiếm trên mặt đất, kiêu ngạo đáp: “Đúng, không khác nhau lắm, nhưng bản vương muốn ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chỉ chuyện trong một giây.”

“Cuồng vọng tự đại.”

Thời Sênh vung thiết kiếm, “Cuồng vọng tự đại thì sao chứ? Không phục á? Tới gϊếŧ ta đi!”

Sắc mặt Sở Lạc đen ngòm, “Dung Vương, lúc này ngươi lại muốn chơi trò miệng lưỡi nhanh nhẹn với ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đấy à?”

Thời Sênh kỳ quái hỏi lại, “Không được sao?”

Người mặc áo đen: “…” Coi bọn họ người hình à?

Rốt cuộc để họ vào mắt hay không vậy?

Đám người mặc áo đen bị Thời Sênh làm lơ, “Xuống địa ngục cãi nhau đi! Gϊếŧ bọn họ, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 để ai sống sót.”

Tất cả đám sát thủ đều đánh tới.

Mưa càng lúc càng lớn, màn mưa che khuất biểu tình trên mặt họ.

Thời Sênh bỏ thiết kiếm ra, giẫm lên trên. Trong ánh mắt quỷ dị sợ hãi của đám người áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đen, bay vọt lên.

Chuyện này…

Sao lại có một thanh kiếm biết bay chứ?

Còn một thanh kiếm thể để người ngồi lên nữa.

Chưa từng nghe có thứkhí nào lợi hại như thế.

kiến thức của bọn họ hạn hẹp hay bọn họ bị ảo giác rồi?

Thời Sênh ngồi xếp bằng trên thiết kiếm, nhìn đám người áo đen không ngừng nhảy lên. Bọn họkhinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 công, nhưng khinh công yêu cầu phải lực, cũng không thể bay trong không trung thời gian dài được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Thời Sênh lại bay lên cao hơn, thật cmn không biết xấu hổ.

chỉ biết bay lên trời thôi à, bọn họ không biết đâu đấy!

Thời Sênh ngồi bên trên hoàn toàn khôngý sẽ tấn công, thế bọn họ đành từ bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cô, chuyên tâm tấn công Sở Lạc Liễu Tử Yên.

Nhìn nam chính và nữ chính bị vây công, những thời khắc như này thì đương nhiên phải... cắn hạt dưa

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1227 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc