GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1208: Phượng hoàng niết bàn (27)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh chạy ra khỏi khu vực rực lửa thiêu đốt, chống đầu gối thở hổn hển, chờ Lưu Vân ra. Cô đã khôi phục lại bình thường, bày ra tư thế đoan chính, mắt lạnh nhìn lối đi không ngừng khép lại.

Những ngọn lửa đang nhảy múa phản chiếu trong đôi mắt lại lộ ra một loại lạnh lùng kỳ dị, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không phải nóng rực.

Lưu Vân thở hổn hển, bắt đầu oán hận, “Tiểu Phượng Hoàng, ngươi cũng quá không nghĩa khí, không đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta.”

Thời Sênh liếc hắn một cái, đột nhiên lên tiếng uy hϊếp, “Còn lải nhải nữa, ta ném ngươi lại đấy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lưu Vân lấy hai tay che miệng, người lui về phía sau mấy bước. Lưng hắn đột nhiên đυ.ng phải một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thứ, thân hình hắn không khống chế nổi bổ nhào về phía trước mặt Thời Sênh. Thời Sênh xoay chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cái, cơ thể dễ dàng nghiêng sang bên cạnh.

Lưu Vân ngã xuống bên cạnh cô, cắm đầu xuống đất.

Lưu Vân: “…”

Tiểu Phượng Hoàng không đáng yêu chút nào hết.

Lâm Lang sắc mặt trắng bệch nhìn người bị mình đυ.ng ngã xuống đất, vội khom xuống, “Xin lỗi Tiên quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đại nhân!”

Cô ta lúc đó ràng thấy bọn họ còn cách rất xa, nhưng không biết tại sao, bọn họ đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiên đã đến trước mặt, căn bản không kịp phanh lại.

Xong rồi! xong rồi!

ta lại đυ.ng cái tên đại ma đầu không vừa mắt với mình này ngã cắm đầu xuống đất. Hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liệu có bóp chết mình không?

Lâm Lang nhìn Thời Sênh, vị tiểu cô nương này dáng vẻ hình như cũng rất khó nói chuyện, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chắc chắn sẽ không nói giúp mình... Mình chết chắc rồi!

“Ngươi chết chắc rồi!”

Tiếng Thời Sênh cười trên sự đau khổ của người khác tiếng lòng của ta đè lên nhau.

Lâm Lang khóc không ra nước mắt, ta rốt cuộc đã làm sai….

Lưu Vân từ dưới đất dậy, không để ý tới Lâm Lang, tay hắn lần trên đất hai cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lôi ra một cây trường thương trong đất, “Tiểu Phượng Hoàng, ngươi nhìn cái này đi, là đồ của Thần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giới.”

Thời Sênh kỳ quái Lưu Vân lại không nổi giận với Lâm Lang, liếc trường thương một cái, “Đồ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thần giới thì làm sao? Đây nơi phong ấn Ma tộc, đồ của Thần giới rất bình thường.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Lưu Vân cầm trường thương đứng lên, vẻ mặt hơi nghiêm túc, “Vật nàycủa trận chiến trên hoang hải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lúc đó lưu lại. không thể nào xuất hiện đây.”

Hoang hải?

Đừng nói với bản cô nương trận chiến lúc cô mới tới nhé?

“Nơi hoang hải bị hủy diệt đều hoá thànhvô, bọn chúng không phải biến mất, rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến nơi này…” Lưu Vân dừng một chút, bắt đầu tìm trên đất, ngay mấy bước bên cạnh, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tìm được một cây trường thương.

Lưu Vân lần này rất chắc chắn, “Đây chính hoang hải.”

Thời Sênh: “…” Không gian dưới áp lực từ trường cực mạnh, sẽ tạo thành vòng xoáy không gian, từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó xuất hiện lối đi liên thông với không gian khác.

Sức mạnhdùng lần đó, hẳnthể tạo thành vòng xoáy không gian.

Lợi hại!

Cho nên nói, phong ấn của Ma tộc xuất hiện vấn đề sớm, bản cô nương?

[…] Cái này cũng không đáng để đắc ý cả, Ký chủ tùy tiện kéo nhanh tiến trình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tình tiết truyện như vậy, đúng ức hϊếp người.

Vốn dĩ lúc này nữ chính còn đang học các loại kiến thức, kết quả bây giờ trực tiếp sắp nhảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến kết cục tình tiết truyện rồi.

Thời Sênh biện bạch, “Ta không ức hϊếp người, ta ức hϊếp nam chính nữ chính.”

Không nhân lúc bọn họ còn chưa lớn lên bắt nạt, lớn lên rồi, phải lĩnh cơm hộp đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chết à.

Để không phải lĩnh cơm hộp đi chết, bảnnương không làm sai!

[Cô cảm thấy lần trước tại sao thể vây hãm nam chính?] Hệ thống đột nhiên ném ra một câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi.

Thời Sênh hoài nghi, “Chẳng lẽ không phảita trâu sao?”

[Đó là bởi còn chưa phải là lúc nam chính đi ra,mới thể thuận lợi vây hãm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hắn. tăng nhanh thời gian bọn họ gặp nhau, nhưng thời chưa đến, quy tắc sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 giúp nam chính.]

Đợi đã!

Cái gọi là... ta tăng nhanh thời gian bọn họ gặp nhau?

Bản nương làm hả!

Nhị Cẩu Tử, ta nói cho ngươi biết nhé, ngươi đừng chuyện gì cũng đổ lên đầu bản nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhé. Bản cô nương tức lên, đến chính mình cũng phải sợ đấy nhé!

[…] Sau mỗi câu đều “nhé” một cái làm gì? bệnh à!

Ông đây thích, mi quản được chắc… cho nên mi nói cho ta biết mục đích của chuyện này gì? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

[Không mục đích gì, chỉ muốn nói cho chủ biết thôi.] Hệ thống trả lời đâu ra đấy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Thời Sênh: “…” Nhị Cẩu Tử, mi lại cũng học đòi không đi theo khuôn mẫu, mi như vậy sẽ bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ta xử đấy.

[…] Quen rồi.

Thời Sênh: “…” Nhị Cẩu Tử không sợ hãi, cũng ngon lắm.

Thời Sênh lớn gan suy đoán một chút, “Mi muốn nói cho ta biết, thời sắp đến rồi, nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chính sắp ra ngoài rồi sao?”

Hệ thống không lên tiếng,lẽoffline rồi.

Nhị Cẩu Tử?

Đại cẩu tử?

Tiểu cẩu tử?

Hắc cẩu tử?

Thời Sênh không thể lấy ipad ra cưỡng chế Hệ thống online, cũng đành thôi.

“Tiểu Phượng Hoàng, ngươi đang nghĩ thế?”

Thời Sênh nhìn bàn tay lắc qua lắc lại trước mặt, không nhịn được đánh tới, “Nghĩ ngươi đi chết đi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Tiểu Phượng Hoàng, sao ngươi lại hung ác như vậy chứ!” Lưu Vân dùng hai tay che ngực, lui về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau mấy bước, “Dù sao ta cũng từng cứu… ngươi… một… Được rồi, Tiểu Phượng Hoàng, ngươi thấy chuyện này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thế nào?”

ràng chính hắn cứu mà!

còn không cảm kích, Tiểu Phượng Hoàng ngươi như vậy sẽ khôngbạn đâu.

“Không thấy thế nào cả.” đều không nghe thấy hắn nói cái gì, thấy cái rắm ấy.

Đương nhiên cái chuyện rớt giá như vậy, cô làm sao nói ra được chứ?

Ngay lúc bọn họ ‘giao lưu bạn bè’, cái lối đi kia đã hoàn toàn biến mất, phía sau lại biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thành thiên đường của ngọn lửa,đám người Tương Lăng vẫn chưa xuất hiện.

“Ầm!”

Âm thanh nặng nề từ không trung truyền tới, phía xa vật gì, đang nhanh chóng hướng về bên này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Ầm Ầm Ầm...

Ánh sáng vàng rực từ trên trời cắm thẳng xuống, chỗ ánh sáng đi qua, bất luận ngọn lửa hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cây cỏ, tất cả đều hóa thành tro bụi.

Ánh sáng vàng nổi bật nhất kia rơi vào sâu trong ngọn lửa.

Hắc khí giống như nấm ăn, xông thẳng lên trời, kim quang quét đến, lại chôn vùi trong không khí, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng quỷ dị.

Lưu Vân nhìn hướng đó, giọng khẽ trầm xuống, “Phong ấn ma trận đã vỡ.”

Trong nháy mắt hắn lại cười nhạt, giống như là đã đổi thành người khác, cả người đều vấn vít hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thở lạnh giá, “Hy sinh nhiều người như vậy, cuối cùng vẫn vỡ rồi.”

Lưu Vân liếʍ liếʍ môi, nhìn Lâm Lang, “Nếu trận pháp đã vỡ rồi, vậy cũng không cần giữ ngươi nữa.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Tim Lâm Lang đập loạn lên, “Tiên… Tiên quân…”

Lưu Vân từng bước từng bước ép tới gần Lâm Lang, “Năm đó hắn cưỡng ép phân ra của ta một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hồn một phách, để bảo đảm sự trung thành của các ngươi. Bây giờ, ngươi nên trở lại rồi… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều ngươi tại sao lại nữ? Cái nàychút khó hiểu.”

Nói đến phần sau, hơi thở lạnh như băng trên người Lưu Vân đã biến mất, giống như trước đó© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ảo giác của bọn họ vậy.

Thời Sênh: “…” Tình tiết truyện này chẳng logic tí nào cả!

Nói nhiệm vụ phụ tuyến của bản nương?

Tại sao hắn lại tự làm xong rồi?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1208 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc