GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1205: Phượng hoàng niết bàn (24)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh: “…”

Tại sao lại ta?

Bản nương đã cố gắng hạ cực thấp cảm giác tồn tại rồi biết không hả?

Tương Lăng không tiếp lời, chỉnhìn Thời Sênh, mặc không nói ra, nhưng cũng tương đương với đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hỏi không tiếng động.

Thời Sênh lui về phía sau một bước, hai tay ngăn ở trước ngực, “Không cửa đâu, cửa sổ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không có.”

Đám thiểu năng lại muốn cưỡi bản nương, nằm đi!

Điền Mộc cuối cùng cũng tóm đượcdo, lúc này không trút hận, còn đợi lúc nào, “Sí Ly, ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn làm tội nhân của tam giới sao?”

“Ta tình nguyện, ngươi quản được sao?” Đừng nói làm tội nhân tam giới, làm tội nhân lục giới ta cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm được.

Điền Mộc: “…”

Ngươi nói như vậy, cũng không cách nào nói chuyện nữa rồi!

“Tương Lăng lúc này ngươi còn không nói sao?” Điền Mộc không nói lại, trực tiếp kéo Tương Lăng xuống nước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Lại nghĩ cách khác.”

“Ngươi… các ngươi…” Điền Mộc tức điên người, chỉ Thời Sênh Tương Lăng, “Được, lúc này ngươi còn bảo vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho ta, đến lúc xảy ra chuyện gì, ta xem các ngươi ăn nói thế nào.”

“Điền Mộc, ngươi ồn ào chết đi được!” Lưu Vânbên cạnh móc móc lỗ tai. Lúc Điền Mộc tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giận trừng mắt qua, đột nhiên đạp một cước tới.

Điền Mộc theo bản năng muốn dùng linh lực phòng thủ, lúc phản ứng được không thể dùng linh lực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lưu Vân đã đạp đến rồi, thân hình Điền Mộc bị ép lùi ra sau một đoạn.

Phần phật...

Ngọn lửa liếʍ lấy vạt áo hắn, thế lửa trong nháy mắt đã bao trọn hắn.

Thế lửa quá nhanh, mọi người kịp phản ứng lại, cả người Điền Mộc đã bị ngọn lửa bao lấy.

Tương Lăng kết hợp với những người khác, không dễ dàng mới dập tắt được lửa trên người Điền Mộc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Điền Mộc bị đốt đen thùi lùi, chỉ còn lại một đôi mắt, lửa giận hừng hực giống như ngọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lửa bùng cháy sau lưng hắn.

Lưu Vân đứng bên cạnh cười trên sự đau khổ của người khác, “Đã bảo ngươi phải nhìn kỹ dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chân mà.”

Lâm Lang yên lặng lui về phía sau một bước, nam nhân này thật là đáng sợ.

Lưu Vân liếc ta một cái, mũi hừ hừ cười lạnh một tiếng.



Tương Lăng ngăn Điền Mộc, không cho hắn gây sự với Lưu Vân.

Bởi ngọn lửa ngăn cản đường đi, một đám người chỉ thể tạm thời nghỉ ngơi bên này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghĩ đối sách.

Dao Cầmchung một chỗ Tương Lăng, nhút nhát nhìn về phía Thời Sênh Lưu Vân, “Tiên tôn, tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao Tiên quân Ly lại không muốn dẫn chúng ta đi qua?”

Tương Lăng không biết trả lời câu hỏi này thế nào.

ấy đang nghĩ gì, hắn cho tới bây giờ đều không biết.

“Không phải ngài nói với ta, năng lực càng lớn, trách nhiệm lại càng lớn sao?” Dao Cầm bày ra bộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dạng hiếu học, “Tiên quânLy lợi hại như vậy, tại sao ta luôn muốn làmthì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm cái đó?”

Tương Lăng: “…”

Bởi ta lợi hại.

Ngay cả Tiên đế cũngtay vớita, ai dám bắt ta chịu trách nhiệm gì?

“Tiên tôn, sao ngài lại không nói gì thế?”

Tương Lăng: “…”

bảo ta nói cái gì đây? Không để nói cả!



đây cũng ban đêm, vùng lửa kia, trong đêm tối, ngọn lửa càng thêm không kiêng nể cả, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỗi một cụm lửa đều như sinh mệnh vậy.

Bọn chúng không tiếng động, nhưng không cách nào khiến cho người ta xem nhẹ.

Thời Sênh đi từ giáp ranh qua đó, những ngọn lửa kia dường như rất sợ cô, ngọn lửa lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 yếu đi mấy phần.

Thời Sênh đưa tay ra, ngọn lửa tiếp tục yếu đi.

Lợi hại!

Không hổ áo giáp của nữ chính.

Lúc Thời Sênh đang chơi hăng say, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm.

Thời Sênh nghiêng đầu nhìn qua, bên kia đã loạn cả lên,bóng đen đang bay tán loạn xung quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bọn họ, làm rối loạn đội hình của bọn họ.

Thời Sênh nhìn thấy Điền Mộc đứng ranh giới, con ngươi tối tăm, thân hình cô khẽ động một cái, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hướng về bên đó.

Đúng lúc Điền Mộc bị bóng đen đại bộ phận tách ra, Thời Sênh rút thiết kiếm chém cái bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đen kia. Bóng đen tan trong không khí, chớp mắt liền biến mất.

Điền Mộc thở gấp, “Sí Ly, đừng tưởng rằng ngươi cứu ta, ta sẽ cảm kích ngươi.”

“Không cần.” Thời Sênh nhếch khoé miệng, “Bởita tới tiễn ngươi đi chết.”

Con ngươi Điền Mộc trợn to, hàn quang kèm theo ngọn lửa nhảy múa bên cạnh, tràn vào con ngươi hắn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sức mạnh khủng bố từ đỉnh đầu trút xuống.

Tất cả ánh sáng đáy mắt lúc này đều bị chôn vùi.

Bóng tối.

Yên tĩnh.

Chết chóc.

Thời Sênh hơi nghiêng đầu, nhìn Lâm Lang đang kinh hãi, ba giây sau, trấn định ném thi thể Điền Mộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào trong ngọn lửa bên cạnh.

Ngọn lửa phần phật phun lên, che giấu thi thể.

Sắc mặt Lâm Lang tái nhợt lui về phía sau…

ta gặp phải kẻ nào đây.

Lâm Lang không tự chủ được lui về phía sau. Cô ta đυ.ng phải thứ đó, sau lưng chợt lạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai vai nhỏ yếu bị người ta nắm lấy, hơi thở lạnh như băng bám lên cổ, “Vừa rồi, ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nhìn thấy cả.”

“Cô ta... ta...ta gϊếŧ rồi... gϊếŧ…” Lâm Lang không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

“Ngươi không nhìn thấy cả.” Giọng nói phía sau lặp lại một lần.

Lâm Lang sắp khóc lên, “Ta không nhìn thấy, ta không nhìn thấy cả.”

Nghe vậy, người phía sau buông ta ra, vượt qua ta đi về phía Thời Sênh, ngữ khí mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 theo bất mãn, “Tiểu Phượng Hoàng, sao ngươi lại gϊếŧ hắn trước mặt người khác?”

Lâm Lang cả người phát rét. Cô ta không biết mình đã từng đắc tội hắn khi nào. Hắn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể dùng ngữ khí thân mật như vậy nói chuyện với ta, nhưng vừa quay đầu nhìn mình, liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giống như biến thành ác ma.

“Ai biếtta đột nhiên qua đây.” Thời Sênh không để ý, quay lại cười xấu xa, “Không bằng, gϊếŧ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả đi?”

Lưu Vân sờ sờ cằm, “Đề nghị của Tiểu Phượng Hoàng rất hay.”

Thời Sênh cho là Lưu Vân sẽ cự tuyệt, ai biết hắn sẽ trực tiếp đồng ý, tình tiết truyện này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hình nhưđiểm không đúng!

Chẳng lẽ Lâm Lang kiếp trước thật sự không phải tình nhân của Lưu Vân?

Lâm Lang cảm thấy hai người này quá nguy hiểm, xoay người chạy, ai biết vừa vặn đυ.ng vào một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng đen phía sau, Lâm Lang bị bóng đen nhấc lên không trung, thẳng tắp rơi xuống.

Toàn bộ quá trình Lưu Vân đều chỉ nhìn, không bất kỳ ý định ra tay cứu giúp nào, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng vẫn Tương Lăng ra tay cứu được người lại.

“Này… ngươi cô ta không phải tương ái tương sát* sao? Kiếp trước phải ta lừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể ngươi, còn lừa cả trái tim ngươi không? Khi ngươi phát hiện ra mình bị lừa, bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã yêu ta đến không thể tự kiềm chế rồi?” Thời Sênh chọc chọc Lưu Vân, không dừng tưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tượng lại được.

* Tương ái tương sát: Đại ý yêu nhau lắm cắn nhau đau.

“Phi, ai tương ái tương sát với cô ta.” Vẻ mặt Lưu Vân ghét bỏ, “Tiểu Phượng Hoàng, sao ngươi lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giống y như Ti Trúc thế hả, toàn nghĩ mấy thứ kỳ quái?”

Thời Sênh: “…” Đây khuôn mẫu bình thường, kỳ quái chỗ nào?

Hơn nữa biểu hiện của ngươi vốn rất cổ quái, nếu như kẻ thù, đi lên trực tiếp tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 diệt không phải là xong sao?

Lưu Vânchút không đi theo sáo lộ, Thời Sênh hơi tốn sức tưởng tưởng, cần phải tẩm bổ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 não bộ.

Cô móc hạt dưa ra, hỏi người bên cạnh, “Cắn hạt dưa không?”

Lưu Vân xoè tay ra.

Thế là, hai người đứng bên cạnh ngọn lửa cắn hạt dưa, thuận tiện xem đám người bên kia bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng đen vây lấy tấn công.

Đám người Tương Lăng sụp đổ, bọn họ liều mạng đây, hai người kia lại ngồi xổm cùng cắn hạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dưa.

thể chút yêu thương đồng tộc không hả?

Những bóng đen này cảm thấy bọn họ dễ bắt nạt sao?

Tại sao đều vây quanh bọn họ, không đi tấn công hai kẻ kia hả?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1205 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc