GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1186: Phượng hoàng niết bàn (5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Toàn bộ hồ Tiên Dưỡng đều là ngọn lửa, nhiệt độ cao dọa người, các nàng đã là tiên, cũng có thể cảm giác được nhiệt độ đốt người, thể thấy nhiệt độ này cao thế nào.

“Xong rồi xong rồi Niệm Đông, hồ Tiên Dưỡng của Tiên quân sẽ hỏng mất, thế nào Tiên quân cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mắng chết chúng ta.” Ti Trúc nắm vạt áo Niệm Đông, khóc không ra nước mắt nhìn ngọn lửa lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trên hồ Tiên Dưỡng bốc cháy hừng hực.

Niệm Đông đang không ngừng liên lạc với Tiên quân nhà mình, nhưng làm sao cũng không liên lạc được.

Lửa trên hồ Tiên Dưỡng cháy ba ngày ba đêm, Niệm Đông và Ti Trúc bên ngoài canh giữ ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngày ba đêm.

“Niệm Đông, ngươi xem...” Ti Trúc đột nhiên đẩy Niệm Đông một cái, chỉ phía ngọn lửa.

Ngọn lửa vẫn cháy mạnh như cũ, ở chỗ sâu của ngọn lửa, phảng phất phượng hoàng đang bay lượn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiếng hót của phượng hoàng xuyên thủng ngọn lửa, xông thẳng lên trời.

Ti Trúc ngớ người, một lúc lâu mới lắp ba lắp bắp nói: “Phượng... phượng hoàng... Niệm Đông,phượng hoàng... © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Nàng chính con phượng hoàng biến mất trên hoang hải kia.”

Khóe miệng Niệm Đông giật giật, “Tiên quân lại để cho chúng ta ném một con phượng hoàng vào hồ Tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Dưỡng, Tiên quân điên rồi sao?”

Còn nữa, rốt cuộc Tiên quân nhặt con phượng hoàng này ở chỗ nào về?

Tiếng hót vẫn tiếp tục, càng lúc càng vang dội.

Niệm Đông ngẩng đầu nhìn lên trời, theo tiếng hót của phượng hoàng, kết giới phía trên lại đang bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nổ tung.

Lần nàyvẻ như Tiên quân nhặt được hàng xịn về rồi...

Niệm Đông hít thở sâu một hơi, đập Ti Trúc một cái, “Đừng ngẩn ra, chống đỡ kết giới.”

“A a.” Ti Trúc gật gật đầu, cùng Niệm Đông mỗi người bay một hướng, kết giới vốn đã xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 vết nứt, lúc hai người đồng thời truyền linh lực vào, vết nứt được lại.



Lúc Lưu Vân trở về cung cảm thấy chút không đúng. Hắn đứng bên ngoài cung điện của mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ngửa đầu nhìn hồi lâu, một lúc lâu mới phản ứng được, tại sao không thấy tên cung của nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn đâu nữa?

Trên trụ cung làm sao còn vết nứt?

Kẻ thù tìm tới cửa sao?

“Niệm Đông, Ti Trúc...” Lưu Vân vừa gọi vừa đi về phía cửa lớn.

Đầu Ti Trúc đầy tro than chạy đến, không kịp nói đã rơi lệ, “Tiên quân, ngài quay về rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hu hu hu, ngài còn không quay về, nơi này sẽ phải đổi chủ mất.”

Lưu Vân xách Ti Trúc như xách con con đi vào bên trong, “Nói cái vậy? Đầu óc lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bị hỏng rồi? Để cho Niệm Đông xem xem, vốn đã rất ngốc rồi, lại còn ngốc tiếp, thì phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làm sao.”

Ti Trúc nghẹn ngào một tiếng, “Tiên quân, con... con phượng hoàng ngài... ngài nhặt về kia, chiếm đoạt cung của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chúng ta.”

“A.” Lưu Vân đáp một tiếng, đi ba bước, hắn chợt dừng lại, trên dung mạo thanh anh tuấn lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra vẻ mơ màng khó hiểu, “Phượng hoàng gì? Ta nhặt phượng hoàng về lúc nào? Thứ đó không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tuyệt chủng rồi sao?”

“Tiên... Tiên quân, ngài... ngài đừng dọa tỳ... chính tiểu nương áo đỏ ngài mang về đó. Nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ấy con phượng hoàng trên hoang hải kia...”

Không phải ngài nhặt về, vậy thì từ đâu tới?

“Nàng ta sao?” Lưu Vân bừng tỉnh, “Bản quân lại nhặt về một con phượng hoàng à, chậc chậc...”

Ti Trúc: “...”Tiên quân, cái này cũng không đáng kiêu ngạo đâu? Bây giờ toàn bộ thần giới đều đang tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 con phượng hoàng hủy diệt hoang hải này đấy!

Quan trọng nhất chính là, con phượng hoàng này chiếm cung điện của ngài rồi!

Lưu Vân lần đầu tiên nhìn thấy Thời Sênh, chính điện của hắn, tiểu nương mặc váy dài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 màu đen, trên quần thêu phượng hoàng như ngọn lửa, giương cánh muốn bay, trông rất sống động.

ràng còn một đứa trẻ, bộ y phục này lại khiến cho takhí thế quân chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thiên hạ.

Tiểu nương chống cằm, nhìn sương bay bay bên ngoài, ánh mắt chút trống rỗng, thật ra thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230không nhìn cả.

“Ngươi mặc màu đỏ đẹp hơn đó.” Lưu Vân từ ngoài điện đi vào, lớn tiếng dọa người.

Tiểu nương chậm rãi quay đầu, đối diện tầm mắt hắn, Lưu Vân chợt hít một hơi.

Trong con ngươi của lại một vòng sáng màu đỏ...

Thời Sênh thả tay xuống, cầm lấy thiết kiếm trên bàn, dùng sức bàn, hỏi như thổ phỉ: “Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ai?”

Lưu Vân đen mặt, “Đây cung điện của ta, ngươi nói ta ai?”

“Của ngươi?” Thời Sênh híp mắt, chợt đứng lên, u ám cười, “Ta đang chờ ngươi đây.”

“Chờ... ta làm cái gì?” Sao tiểunương này lại u ám như vậy chứ?

Thời Sênh xách thiết kiếm đi về phía Lưu Vân, “Ngươi sai người ném ta vào cái bể tắm cổ quái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kia đúng không?”

“Chắc… thế.” Lưu Vân trả lời rất không chắc chắn, hắn gãi gãi đầu, mặt mơ màng, “Bản quân rất bận, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không nhớ lắm.”

Thời Sênh: “...”

Lão tử bị giày nửa cái mạng, ngươi lại nói không nhớ, được lắm! Rất cường thế mà!

Ông đây đánh chết ngươi!

[Nhiệm vụ phụ tuyến: thập toàn thập mỹ. Mục tiêu nhiệm vụ: giúp Lưu Vân tìm một hồn một phách đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mất về.]

Tiếng Hệ thống phát nhiệm vụ, cũng không ngăn cản được nhịp chân Thời Sênh đánh Lưu Vân.

Đại khái mở ra nhiệm vụ phụ tuyến, Hệ thống chống lưng, khả năng Thời Sênh xử chết Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Vân hạ xuống số không.

Nhị Cẩu Tử, ông đây chưa từng thấy mi bảo vệ ta như thế!

Rốt cuộc gặp phải cái Hệ thống quỷ đây.

[...] Ha ha, bản Hệ thống cũng chưa từng thấy chủ nào xấu xa với Hệ thống như cô, rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cuộc gặp phải chủ khỉ gióđây.

Chửi bậy xong, Hệ thống vẫn phải giải thích.

[Trong tình huống nhiệm vụ phụ tuyến được kích hoạt, khi mục tiêu nhiệm vụ người, tự động tiến hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hình thức ràng buộc đối với mục tiêu nhiệm vụ.] Hệ thống đổi một dụ thông tục dễ hiểu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 [Tương đương với hắn bây giờbạn đồng đội của cô.]

Loại bạn đồng đội heo lợn này, ông đây không cần.

“Tiểu Phượng hoàng, ngươi đánh đủ chưa?” Lưu Vân nằm trên đất, một chút cũng không để ý đếm thiết kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hướng về phía hắn, ngược lại hứng thú nhìn cô, “Không hổ tộc phượng hoàng, mới sinh ra sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mạnh đã lợi hại như vậy.”

Thời Sênh thử cắm thiết kiếm vào ngực Lưu Vân lần nữa, cái đó đã không thể xưng trợ lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rồi, hoàn toàn không thể động.

Hình thức đồng đội chơi xỏ người ta...

Thời Sênh thu kiếm, không thể gϊếŧ chết, còn không thể đánh sao?

Lưu Vân bị đánh một trận, tiểu nương mới vừa đến ngực hắn, nhưng lại luôn hạ thủ ác độc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chuyên chọn chỗ hiểm.

“Tiểu Phượng hoàng, sao ngươi thể vong ân phụ nghĩa như thế, quên ai... á, là ai nhặt ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 về sao?”

“Nếu không phải bản Tiên quân... Tiểu Phượng hoàng hạ thủ đừng ác như vậy, rất đau... nếu không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bản Tiên quân, bây giờ ngươi đã bị trói lên tru tiên đài rồi!”

“Ta không đánh lại, ngươi thật sự cho ta không đánh lại ngươi sao? Bản Tiên quân là sợ đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chết con phượng hoàng duy nhất trên thế gian này.”

Lưu Vân ầm ĩ, nhưng cuối cùng cũng không đánh lại. Thời Sênh xả hết tức giận bị ném vào cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bể tắm nát kia, lúc này mới bỏ qua cho Lưu Vân.

Thời Sênh từ trên cao nhìn xuống Lưu Vân, “Cái ngươi nhặt về, đừng tưởng rằng ta không biết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ông đây tự mình rơi vào.”

Lưu Vân đỡ eo ngồi dậy phản bác, “Ngươi tự mình rơi vào không sai, nhưng nếu như không phải bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Tiên quân xách ngươi về, ngươi bây giờ còn đang treo trên cái cây ngoài kia kìa. Tiểu Phượng hoàng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làm thú vật không thể vong ân phụ nghĩa, biết không? Ngươi còn nhỏ, lần này ta sẽ tha thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cho ngươi.”

Thời Sênh: “...”

Lại muốn đánh hắn là thế nào.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1186 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc