GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1163: Thời sênh ở bệnh viện tâm thần (17)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"An Khởi cô thả tôi ra, cô rốt cuộc muốn làm gì hả!” Bác sĩ Trương bị trói ném ở giữa phòng trực, hắn vừa giãy giụa, vừa hung ác trừng Thời Sênh.

Con nhỏ điên này...

Xoẹt!

Thiết kiếm quét một đường cong trong không khí, hàn quang xẹt qua con ngươi bác Trương. Một khắc sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn liền thấy thanh thiết kiếm kia cắm trước mặt mình.

Hắn không biếtlấy thanh kiếm này ra như thế nào, nhưng thân là bác hun đúc từ ngành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khoa học, càng nghiêng về việc ta đã giấu thanh kiếm đâu đó, chứ không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ không trung biến được ra.

Bây giờ ngoài chợ không phải rất nhiều loại đạo cụ đó sao?

Mặc thanh kiếm này nhìn qua hàn quang bức người, không giống như đồ dùng biểu diễn... Nhưng bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Trương bây giờ chỉ thể tự an ủi mình, đây đồ giả.

Khi người ta không muốn tin tưởng một chuyện, thì sẽ liều mạng ám thị bản thân, giả, đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giả.

“Bác Trương, tôi đã cho anh hội, anh tự mình làm mất, cho nên, bây giờ trả lời vấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đề của tôi đi.”

“Tôi không biết, tôi không biếtcả.” Bác sĩ Trương tức giận rống to.

Thời Sênh xoay thiết kiếm, thân kiếm khúc xạ hàn quang dưới ánh đèn, không ngừng xẹt qua trong phòng, “Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn chưa hỏi mà, anh làm sao biết mình không biết chứ?”

BácTrương nghiến răng, “Bất kểmuốn hỏi gì, tôi đều không biết.”

“Xem ra bác sĩ Trương không muốn sống rồi?” Giọng Thời Sênh đột nhiên trầm xuống, thiết kiếm xoẹt một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cái đè trên cổ bác Trương, “Không bằng bây giờ tôi đưa bác Trương đi xuống tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vị bên kia tiếp tục nói chuyện nhân sinh.”

Sắc mặt bác Trương tái nhợt, hắn không muốn chết.

Thời Sênh ấn thiết kiếm xuống, bắt đầu hỏi: “Những người trên tầng tám đi đâu rồi?”

BácTrương sợ nhất cô hỏi chuyện này. Lúc này nghe được câu hỏi của cô, đáy lòng không hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao ngược lại lại thở phào, “Tôi không biết... cái này không phải tôi phụ trách.”

“Tầng tám đang làm gì?”

“Tôi không biết...”

Thời Sênh cắt đứt lời bác Trương, “Bác Trương, nghĩ xong rồi hãy trả lời, thanh kiếm này lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi chưa được thấy máu đấy.”

Bác Trương cả người phát run, thanh kiếm kia tản mát ra khí lạnh, không ngừng chạy vào thân thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn. Hắn cảm giác mình bây giờ giống như ngồitrên sông băng Nam cực, còn không mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quần áo nữa.

Hắn thở hổn hển, ngực nhanh chóng phập phồng.

Đầu óc nhanh chóng chuyển động, vừa rồi y chết trước mặt ta, ta một chút cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không bởi người chết sinh ra bất kỳ gánh nặng tâm nào, thậm chí còn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể cười uy hϊếp hắn...

Đánh giá trên tài liệu nói, ta nếu phạm tội, tuyệt đối một tội phạm rất khó giải quyết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Bác Trương cuối cùng vẫn cắn răng phủ nhận, “Tôi không biết.”

Tiếng nói vừa dứt, thiết kiếm trên cổ liền đi sâu vào mấy phân, hắn tựa hồ nghe được tiếng lưỡi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đao sắc bén cắt vào da thịt.

Nhưng hắn biết đó ảo giác của hắn, thanh kiếm kia cắt vào cổ hắn, căn bản không bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kỳ tiếng động nào.

Đau đớn cũng giống như bị chậm đi nửa phút, cho đến khi máu tươi như dòng nước chảy ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn mới cảm thấy đau.

Chất lỏng ấm áp theo cổ chảy xuống, trong nháy mắt trở nên lạnh như băng.

“Dừng tay... tôi nói tôi nói...” Bác Trương đột nhiên hoảng sợ.

Hắn không muốn chết...

Bác Trương: “Tầng tám...”

Bác Trương nói xong, cẩn thận nhìn cô gái ngồi đối diện, “Tôi chỉ biết có vậy thôi, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thứ khác tôi chịu.”

Thời Sênh hồi lâu không phản ứng, khiến bác Trương ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, rất sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thở mạnh rồi, cổ của hắn cũng không còn nữa.

Hồi lâu, Thời Sênh thu hồi kiếm, chậm rãi nhổ ra hai chữ, “Cầm thú.”

Bác Trương không dám nói lời nào, hắn chỉ cầm tiền làm việc, kẻ chủ sự chân chính phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau cũng không phải hắn.

Hắn đưa tay che cổ cầm máu, tiếp tục như vậy, hắn sẽ mất máu quá nhiềuchết mất.

“Nên nói tôi đều nói rồi, tôi thể… đi rồi chứ?”

Thời Sênh hất hất cằm, “Viết danh sách ra, tất cả thông tin đều phải viết ràng.”

“Cái này...” Nếu như hắn bán đứng bọn họ, hắn còn thể sống sao?

Thời Sênh giống như là biết bác Trương đang suy nghĩ gì, cười lạnh một tiếng, “Anh bây giờ còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa chắcthể sống, cho dù tôi không gϊếŧ anh, anh cho là sau khi bọn họ biết anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói cho tôi chuyện này, còn có thể giữ anh lại sao? Anh đã bán đứng bọn họ rồi, đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để ý bán nhiều thêm chút nữa.”

“Đâydo ép tôi!”

Thời Sênh nhún nhún vai, “Bất kể phải tôi ép anh hay không, kết quả chính như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh cảm thấy một đám người mất trí như vậy sẽ quan tâm quá trình sao?”

Sắc mặt Bác Trương mặt ảm đạm, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán.

ta nói đúng, bọn họ nếu như biết hắn bán đứng bọn họ, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn, không chỉhắn, còn có người nhà của hắn.

Thời Sênh cho bác Trương thời gian suy nghĩ, một lúc lâu sau hắn mới nói: “Cô thể bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đảm không nói cho bất kỳ ai không?”

“Không thể.”

Bác Trương trợn to mắt, “Vậy tôi tại sao phải...”

Xoẹt!

Thời Sênh cười hung hăng tự tin, “Anh còn có lựa chọn khác sao?”

Bác Trương cam chịu số phận viết một chuỗi tên người, “Đây người tôi biết, rất nhiều người tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng chưa từng thấy, cho có gặp vài lần, tôi cũng không quen.”

Thời Sênh nhận lấy liếc nhìn, “Tầng tám bây giờ bỏ hoang rồi, bọn họ chuyển người tới chỗ nào?”

Bác sĩ Trương đã từ bỏ phản kháng, “Phía sau bệnh viện một tòa nhà thí nghiệm chuẩn bị phá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bỏ di dời.”

“Lần trước tầng bảy bệnh nhân bỏ chạy, sau khi các anh bắt về đã nhốt chỗ nào? Hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tên gì?”

Bác Trương tựa hồ đang nhớ lại, “Cái đó....tôi không biết, tôi chỉ gặp hắn một lần, sau đó bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người mang đi, đi nơi nào tôi cũng không biết.”

Thời Sênh nhướng mày một cái, sau mấy giây suy nghĩ chống kiếm đứng lên, “Một vấn đề cuối cùng, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ai?”

Bác Trương lúng túng, “An Khởi.”

Thời Sênh nhắc lại một lần, “Trước khi tới nơi này, tôi ai.”

Cái muốn hỏi chính thân thế của cô...

Bác Trương cũng coi là nhân viên kỳ cựu của bệnh viện, biết không ít chuyện, năm đó lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đưa đến đây, hắn còn bên cạnh.

Nào có nghĩ đến, sẽ một ngày như vậy.

Bác Trương lấy lại bình tĩnh, lắc đầu, “Ban đầu người đưa cô tới, thả cô ở đây rồi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 luôn. Hồ của cũng trống không, nhưng tài khoản của một khoản tiền rất lớn, sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108vấn đề gì, chúng rôi mới luôn không động vào cô.”

“Vậy chính nói không ai biết lai lịch của tôi?”

“Cũng không phải...” Bác Trương nuốt nước bọt, “Năm đó báctiếp nhận là giáo Hồ Thụ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ông ta có nói chuyện với người đưađến, hẳn sẽ biết một ít.”

“Ông ta đâu?”

“Về hưu rồi...”

Thời Sênh suy nghĩ một chút, không muốn hỏi, xách kiếm đi ra ngoài, “Chuyện hôm nay tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới đây...”

dừng lại, quay đầu, toét miệng cười, “Anh thích nói cho ai thì cứ nói.” Ông đây không sợ.

Bác Trương trợn mắt hốc mồm.

ta không phảinên uy hϊếp hắn không được nói ra ngoài sao?

Tại sao lại nói ra câu như vậy?

Cái này không phù hợp với lẽ thường.

“Ầm!”

Cửa phòng trực bị đóng lại, toàn bộ không gian rơi vào tĩnh mịch.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1163 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc