GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1139: Thanh xuân có em (33)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời Sênh khoanh tay trước ngực nhìn bọn họ lăn lộn, đến khi thật sự không thể nhìn nổi nữa, cô tiến lên giữ một học sinh nữ lại.

“Cô?” Nữ sinh kinh hãi, hơi hoảng sợ lùi về sau, giáo muốn làm chứ?

“Đừng động đậy.” Thời Sênh trừng mắt vớigái.

Nữ sinh lập tức không dám ngọ nguậy nữa.

Bộ đồ này thiết kế phần eo hơi nhỏ, người béo sẽ không mặc nổi.

Thời Sênh túm lấy vạt áo, “soẹt” một tiếng, rách ra một cái lỗ.

Trong lúc nữ sinh kia còn đang ngơ ngác, lại vài tiếng “soẹt” “soẹt” nữa vang lên, một bộ quần áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lành lặn bị ở dưới thành mấy lỗ.

Quần của nam sinh cũng vấn đề, Thời Sênh lập tức bảo chúng cắt ngắn đi gần một nửa.

Để thành một chỉnh thể, váy của nữ sinh cũng phải cắt ngắn lại.

Thời gian không còn nhiều, mọi người đều phải tự mình ra tay, cắt đến rối tung rối lên, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng, mọi người cắt đơn giản, còn lại các học tỷ khoa thiết kế chỉnh sửa lại một chút, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng phần đẹp.

“Mời các bạn học lớp bảy năm hai chuẩn bị sẵn sàng…” Trên sân khấu đã bắt đầu giới thiệu chương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trình.

Mọi người nhanh chóng di chuyển lên sân khấu. Thời Sênh dựa vào một góc đài hóa trang, nhìn đám người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kia ríu rít thảo luận trên đường ra sân khấu.

“Cô…” Lâm Thiển Lam đi tới bên cạnh Thời Sênh, “Chuyện là… chuyện lần trước em thật sự xin lỗi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm ơn nữa.”

Thời Sênh hơi gật đầu rồi đi ra ngoài.

Lâm Thiển Lam chạy theo, “Cô, chúng ta vẫn làm bạn bè chứ ạ?”

Thời Sênh dừng lại một chút, quay đầu nhìn, ánh đèn trên đỉnh đầu làm cho đôi con ngươi của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sáng lên như những mảnh bạc vụn. Lâm Thiển Lam nghe thấy giọng nói đầy bình tĩnh của cô, “Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không bạn.”

Lâm Thiển Lam sững sờ tại chỗ, nhìn theo thân ảnh dần biến mất ở lối ra của Thời Sênh, hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh người đi tới đi lui cũng như bị dừng lại.

“Cô giáo,thích con trai như thế nào?”

“Đáng yêu, nghe lời.”

“Cô, em đi trước đây.”

“Tối muộn này rồi em còn đi đâu?”

“Em qua chỗ bạnnhờ.”

“Chờ cửa, tôi mở cửa cho em.”

Lâm Huyên từ sau tiến lên, vỗ vỗ bả vai Lâm Thiển Lam.

“Dĩ Huyên.” Lâm Thiển Lam nhẹ giọng gọi.

Lâm Huyên đi tới trước mặt, ôm lấy ta, “Thiển Lam, một vài người, cậu không thể chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào điểm mấu chốt của họ được.”

“Nhưng ấy…” Giọng Lâm Thiển Lam nhẹ bẫng, “Nhìn rất đơn, làm mình rất đau lòng.”

ta chỉ cảm thấy Thời Sênh đứng ngoài quy tắc của thế giới này, như một cái câyđơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạnh lùng nhìn thế giới này, không trói buộc.

“Cô ấyNgôn học trưởng…”

Lâm Thiển Lam đột nhiên siết nắm tay lại, “Mình nhất định thể làm bạn với giáo.”

Lâm Huyên bị dọa nhảy dựng, “Thiển Lam, đừng tới gần ấy quá, ấy chúng ta… không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải cùng một thế giới.”

Lâm Thiển Lam giữ lấy bả vai Lâm Huyên, đôi mắt sáng lấp lánh, “Mình không cần trở thành người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong thế giới của ấy, mình chỉ cần được làm bạn vớiấy đủ rồi.”

Sông Hoàng chảy về phía đông

Ngôi sao trên bầu trời hợp thành sao Bắc Đẩu

(Hei… hei hợp thành sao Bắc Đẩu)

(Sống chết chi giao bằng một chén rượu)

(Bất phân biển trời bằng một chén rượu)

Đã nói đi sẽ ra đi

Anh tôi có tất cả đều

(Hei… hei tất cả đều có)

(Trong biển lửa quyết ko chùn bước)

(Luôn ngẩng đầu nhìn trời cao)

Trên đường thấy chuyện bất bình

Đáng ra tay thì sẽ ra tay

Gió lửa đang bao trùm lấy Cửu Châu

(Đáng ra tay thì sẽ ra tay)

(Gió lửa đang bao trùm lấy Cửu Châu)*

*Hảo Hán Ca - Lời dịch: Unknown



Thanh âm hợp xướng từ phía trước truyền tới hậu trường, Lâm Thiển Lam nhìn Lâm Huyên và cười. Từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau chuyện lần trước, Lâm Thiển Lam vẫn luôn rầu rĩ không vui.

Lâm Huyên vỗ vỗ bả vai ta, “Cố lên.”

đôi khi muốn làm bạn với một người cũng không cần nguyên nhân, thích ấy chính thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy.



Hợp xướng của lớp bảy năm hai cực kỳ hoàn hảo, có thể không giành được thứ hạng cao nhưng chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chắn sẽ không đứng bét.

Chỉ cần không đứng bét bọn họ đã rất vui vẻ rồi.

Tiết mục của cấp đại học chuyên nghiệp hơn cấp cao trung nhiều, Lâm Thiển Lam cũngmột tiết mục, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó độc tấu dương cầm.

mặc một bộ lễ phục màu trắng, ánh đèn chiếu lên người làm cô càngmột vẻ thánh khiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kỳ lạ.

Lâm Thiển Lam ngồi vào trước dương cầm, hít sâu một hơi, ngón tay thon dài đặt lên những phím đàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đen lẫn trắng, âm thanh đầu tiên vang lên, sau đó một tràng âm thanh như nước chảy.

Mỗi âm tiết đều như chấn động lòng người.

“Đây là bản nhạc nào thế?”

“Không biết, điều rất hay, làm tớ cảm giác nhiệt huyết cũng sôi lên…”

Ban đầu còn tiếng thảo luận nhỏ, nhưng sau đó tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, lẳng lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lắng nghe.

Âm tiết cuối cùng kết thúc, hiện trường im lặng vài giây sau đó vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Lâm Thiển Lam đứng dậy nói lời cảm ơn, “Khúc nhạc này em xin tặng cho Giản Ngâm, tên của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 là Tinh Hải.”

Nguyệnnhư biển sao lộng lẫy, vĩnh cửu trường tồn.

Không biết Thời Sênh đang nghĩ nên không đáp lại Lâm Thiển Lam, Lâm Thiển Lam hơi khom lưng chào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi rời khỏi sân khấu.

“Sao thế?” Ngôn Luật hơi động động tay Thời Sênh.

“Nhớ tới một người…” Thời Sênh cười nhẹ, “Kể cho anh nghe một chuyện xưa. Rất lâu trước kia,một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gái, sống nhờ trong một gia tộc rất lớn, trẻ con trong gia tộc đó rất không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên xuất hiện này,thế lúc nào cũng bắt nạt ấy.”

“Nhưng đó vẫn rất lạc quan, cô ấy chỉ muốn sống an ổn trong gia tộc. Chỉ là, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 càng muốn sống an ổn, những đứa trẻ kia càng không để ấy được yên.”

Ngôn Luật nói tiếp, “Người yếu đuối sẽ luôn bị bắt nạt.”

“Đúng thế, người yếu đuối sẽ luôn bị bắt nạt. Sau đó, ấy gặp được một thiếu nữ khác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lần đầu họ gặp nhau, thiếu nữ kia đang gϊếŧ người, này bị dọa sợ hãi, đến tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khi thiếu nữ kia gϊếŧ người xong, ấy mới nghĩ tới chuyện chạy đi.”

“Nhưngmuộn rồi, thiếu nữ đuổi theo ấy, thiếu nữ không gϊếŧ cô, chỉ nói với rằng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 muốn tồn tạinơi đó thì phải vứt hết mọi yếu đuối đi.

Thiếu nữ đi rồi, kia ngồi nhìn cái xác tới phát ngốc. người tới thu dọn cái xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng lại chẳng ai lên tiếng hỏi han cô, càng chẳngai quan tâm chuyện người chết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Về sau, ấy mới biết được, thiếu nữ kia tiểu thư tôn quý nhất trong gia tộc.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh dừng lại, “Anh đoán xem, cuối cùng này sẽ thế nào?”

Ngôn Luật lắc đầu.

Thời Sênh cười lạnh, “Thiếu nữ kia quan tâm đặc biệt tới ấy, để ta cùng học tập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với mình. bé kia nỗ lực để mạnh hơn, mạnh tới mức thể đủ để sóng vai chiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đấu với thiếu nữ kia, đáng tiếc… cuối cùng ta lại đứng mặt đối lập với thiếu nữ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phản bội lại thiếu nữ ấy.”

“Cô ta bị gϊếŧ?”

Thời Sênh chống cằm, “Không đâu, thiếu nữ kia mềm lòng, cho ta một hội nữa. Lần mềm lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 duy nhất đó lại tạo thành bi kịch sau này cho cô ấy, cả gia tộc bị gϊếŧ. Thiếu nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất khổ sở, cũng rất khó hiểu, tại sao gái kia lại đối xử với mình như vậy.”

Ngôn Luật nhăn mày, “Câu chuyện này…”

“Không phải em.” Giọng Thời Sênh trong trẻo, “Nhưng chuyện của thiếu nữ đó đã giúp em rút ra được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đạo lý, không nên tùy tiện mềm lòng với người khác.”

“Tôi thì sao?”

Thời Sênh liếc nhìn hắn, khóe miệng hơi cong lên, “Anh không giống.”

Hắn không giống, nên trong lòng cô, hắn cũng không giống những người khác đúng không?

Thời Sênh mân ngón tay của Ngôn Luật, tóc xuống che mất gương mặt cô, “Từ “phản bội” này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh không thừa nhận được đâu, cho nên đừng nghĩ tới việc phản bội em.”

Ngôn Luật siết chặt ngón tay, “Anh thà phản bội cả thế giới cũng sẽ tuyệt đối không phản bội lại em.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1139 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc