GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1132: Thanh xuân có em (26)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Gϊếŧ người là phạm pháp!” Gã mặt sẹo tức tới choáng váng.

“Tôi có gϊếŧ các người không?” Thời Sênh lạnh lùng hỏi lại, khí thế cực kỳ kiêu ngạo, “Các người vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn thở cơ mà.”

“Cô…” mặt sẹo tức đến không nói thành lời, tay đang túm lấy bụi cây đã bị gai của cây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâm vào da thịt, đau đến sắp không chịu được.

Thời Sênh nhấc chân đá di động của gã mặt sẹo rơi trên đất ra xa, “Có thể sống hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thì phải xem bản lĩnh của các người rồi.”

Dám động tay động chân vào xe của Ngôn Luật, đúng chán sống!

Trong nháy mắt, mặt sẹo cảm thấy mình nhưtrong địa ngục, còngái bên trên chính© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ác quỷ đội lốt người, lúc nào cũng thể lấy mạng của hắn.

Cả người mặt sẹo nổi da gà, ta kẻ biếи ŧɦái.

mặt sẹo: “…” Chú cảnh sát, tôi muốn báo án, đây có kẻ biếи ŧɦái.

Thời Sênh bình tĩnh xoay người, người bên này đã giải quyết xong, nhưng bên kia thì chưa, làm màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải từng bước một.

Nhan Dật đã đứng lên bên cạnh Lăng Hủ, ràng đạt thành một mặt trận thống nhất.

Nhan Dật bị đánh một trận, lại bị đe dọa, lúc này đã hận Thời Sênh tới tận trời rồi.

“Giản Ngâm, điên rồi sao? Nhiều người như thế, không sợ xảy ra chuyện à?” Tuy Lăng Hủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kẻ không coi ai ra gì, nhưng loại chuyện gây ra mạng người thế này hắn cũng không dám làm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Xảy ra chuyện thì liên quan tới tôi, là bọn họ tự nhảy xuống, trách tôi làm gì?”

“Chúng tôi thấy đá người ta xuống, còn bảo hắn nhảy xuống à?” Một con mắt của Nhan Dật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sưng húp lên, nói chuyện cũng hổn hổn hển, “Cô tưởng chúng tôimắt à?”

“A, vậy các người muốn báo cảnh sát không?” Thời Sênh lấy di động ra, “Tôi có thể gọi 110 giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 các người, sợ cậu mắt gọi nhầm số.”

Nhan Dật: “…” Thần kinh à?

Lăng Hủ: “…” Sao ta thể phản ứng khác người như thế?

Giao diện di động của Thời Sênh dừngsố 110, chỉ cần bấm là có thể gọi được, ngẩng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu nhìn Nhan Dật, thình lình phun ra một câu: “Nghe nói cậu bắt cóc Mộ Dung Tiểu Tiểu đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không?”

Đáy lòng Nhan Dật lộp bộp, vừa rồi hắn không lỡ miệng nói đấy chứ?

Biểu tình của hắn biến đổi nhưng cũng không phủ nhận, chỉ hỏi: “Saobiết được?”

“Tôi chính thần, khôngchuyệnkhông biết.” Sênh thần kinh online. “Ngu ngốc.” Cũng may chỉ nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phụ, nếu không đã sớm bị người ta giải quyết rồi.

Nhan Dật: “???” ta đang nói cái vậy? Thần? Thần kinh à?

Sao loại người nàythể đi dạy học chứ, người Anh Lan ngu ngốc hết rồi à?

“Báo cảnh sát đi.” Thời Sênh hất cằm ra hiệu cho Ngôn Luật.

Ngôn Luật nghiêm trang hỏi, “Không gϊếŧ hắn nữa à?”

Thời Sênh bĩu môi ghét bỏ, “Bẩn kiếm của ông đây.”

Không phải ai cũng cách chết dưới kiếm của ông.

Thiết kiếm: “…” Phá nhà, đào đất, bổ trứng, gϊếŧ gϊếŧ thú, cònchuyện nào chưa làm chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Nhan Dật không ngờ sự tình lại phát triển thành cái dạng này, ta lại muốn gọi cảnh sát…

Gọi cảnh sát…

ta lại định gọi cảnh sát!

Vừa rồi cô còn làm trò trước mặt bọn họ, đá người ta xuống vực sâu, tuy rằng không chết nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng tội cố ý đả thương người khác.

Rốt cuộc cô tadám báo án chứ?

Thời Sênh nói báo cảnh sát liền báo cảnh sát thật.

“Cô, đồ điên…” Nhan Diệt nghiến răng, nếu người nhà biết hắn ra ngoài bắt cóc một gái, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biết sẽ tạo thành hoàn cảnhnữa, “Lăng Hủ, mày còn thất thần làm gì, đi.”

Hôm nay tạm tha cho ta, thù này hắn nhất định sẽ đòi lại.

“Vì sao tao phải đi?” Lăng Hủ lạnh lùng nhìn Nhan Dật, mặt trận thống nhất tan vỡ.

Nhan Dật đe dọa Lăng Hủ, “Mày không muốn biếttađâu sao? Nếu tao gặp phải chuyện gì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì ta cũng đừng hòng yên ổn.”

Lăng Hủ chau mày.

Nhan Dật tiếp tục thêm thuốc: “Nơi đó chỉ tao biết, nếu quá 24 giờ tao không gọi điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoại tới thì ta sẽ bị bỏ đói tới chết…”

Thời Sênh lấy hạt dưa ra xem nam chính nam phụ diễn kịch.

Quả nhiên, chính kịch vẫn thuộc về vai chính, cứ nên cắn hạt dưa xem diễn thôi, thỉnh thoảng nhảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra làm màu được.

Không khí giữa Lăng HủNhan Dật đã tăng lên tới mức giương cung bạt kiếm, ai cũng căng mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra, như thể đứa nào thở phào nhẹ nhõm trước đứa thua cuộc vậy.

“Dựa theo khoảng cách của đồn cảnh sát gần nhất, các người khôngnhiều thời gian đâu, từ đây xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 núi khi còn một cuộc đυ.ng độ tình cờ lãng mạn với cảnh sát đó.” Thời Sênh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứng bên cạnh báo giờ.

Nhan Dật: “…”

Lăng Hủ: “…”

Trong lòng hai người đại khái chung một suy nghĩ, gϊếŧ chết ta, sao người phụ nữ này lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đáng ghét thế chứ!

Nhưng hiện tại bọn họ không thời gian gϊếŧ người, quan trọng nhất là dựa theo giá trị lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tính toán thì bọn họ cũng chẳng gϊếŧ nổi cô ta.

Quân tử báo thù 10 năm không muộn.

“Lên xe.” Lăng Hủ kéo cửa xe ra, ngồi lên ghế lái.

Nhan Dật lập tức khập khiễng đi sang cửa bên kia, Thời Sênh cắn hạt dưa nhìn bọn họ, hoàn toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không có ý định ngăn cản.

Đến khi xe biến mất rồi, Thời Sênh mới nhìn Ngôn Luật, “Đi thôi.”

“Cô giáo báo án thật đấy à?”

“Đương nhiên rồi.” Bản cô nương nhìn giống kẻ lừa gạt lắm sao?

[…] Ha hả, chủ đã bao giờ nói một câu nào thật đâu.

Ngôn Luật mở cửa xe cho Thời Sênh, cười nói: “Vậy chúng ta trở về thực hiện ước định đúng không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Ước định?

Ước định gì?

Bản nương muốn đi xem kịch!

“Đuổi kịp bọn họ.”

Ngôn Luật: “Cô giáo, em thắng cuộc.”

“Tôi biết, lên xe đi!” Ông biết cậu thắng rồi, không cần phải nhắc.

Ngôn Luật vẫn đứng ở bên ngoài xe, hơi cố chấp, “Cô nói sẽ khen thưởng cho em.”

“…” Thế nên vừa rồi hắn chỉ biết nghĩ tới cái gì? “Hôn hôn hôn, về rồi hôn, giờ lái xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi.”

Mẹ nó, lỡ trò hay bây giờ.

Ngôn Luật hơi khom lưng, nhìn thẳng vào Thời Sênh, “Cô giáo, không thể nói không tính đâu đấy nhé.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thời Sênh đen mặt, đẩy Ngôn Luật ra, lập tức ngồi sang ghế lái, khởi động xe.

Ngôn Luật sửng sốt, vội vàng kéo cửa xe ngồi lên. Cửa xe vừa đóng lại, xe đã vụt đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108



Vừa ra khỏi núi, xe của Lăng Hủ bị cảnh sát chặn lại.

Nhan Dật lập tức bán đứng Thời Sênh, nóigϊếŧ người, nhưng cảnh sát chỉ liếc nhìn biển số xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của cô rồi không ngăn lại nữa.

Nhan Dật trừng mắt không thể tin tưởng, “Các anh sao thế hả? ta đã gϊếŧ người, sao các anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại để cô ta đi hả?”

“Anh bạn, cậu vẫn nên giải thích một chút, các cậu vừa làm gì?” Cảnh sát không hề dao động, hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại.

Thời Sênh thong thả bước qua người viên cảnh sát, vươn tay dựng ngón giữa với Nhan Dật, “Nhan Dật, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm cũng nên cần cửa sau. Lần sau cậu muốn làm chuyện thì cũng phải tìm cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau trước đi đã nhá!”

Nhan Dật: “…”

Cảnh sát: “…” Chưa thấy ai đi cửa saucòn huênh hoang như thế.

Lăng Hủ vẫn luôn trầm mặc nhìn cô, sao hắn cũng nam chính, cần phải duy trì sự cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngạo.

Xe của Thời Sênh thong thả biến mất trong tầm mắt bọn họ.

Trong xe, tiếng của Thành vang lên, “Giản tiểu thư, lần sau chuyện như thế xảy ra, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ơn nói trước với tôi một câu. đột nhiên gây ra chuyện như thế, tôi dễ bị luống cuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay chân lắm.”

“Tôi đang khảo nghiệm năng lực của anh mà… Xem rốt cuộc tôi chọn sai người hay không.”

La Thành hạ giọng, “Lão già đó phòng bị tôi, chỉ giao ra một bộ phận quyền lợi. Muốn hoàn toàn cầm quyền thì còn phải đánh một trận ác liệt đấy. Giản tiểu thư, cô thật sự không suy xét tới giúp tôi sao?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1132 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc