GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1095: Các chủ có lệnh (22)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cả đường đi Kỳ Ám mua đồ liên tục. Nếu không phải có sẵn không gian thì Thời Sênh rất hoài nghi rằng mình đã sớm bị những thứ đó chôn vùi rồi.

Kỳ Ám cũng không quan tâm cô để đồ hắn mua đâu, chỉ cố gắng mua mua mua. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

“Đưa tiền ra đây.” Thời Sênh thực sự không chịu nổi nữa, chuẩn bị chiếm quyền tiếp quản tài chính.

Kỳ Ám sờ một lượt khắp người, lôi ra sấp ngân phiếu chút bạc vụn, toàn bộ đưa hết cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thời Sênh.

Nhưng Thời Sênh phát hiện ra, cho thu tiền của hắn thì hắn vẫn thể mua được đồ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Khiên Cácsản nghiệp khắp mọi nơi, Kỳ Ám không hề sợ không trả tiền được.

Có người yêu thích mua đồ phải làm sao?

Khó khăn lắm mới đến được nơi tổ chức đại hội Minh chủ, thế Kỳ Ám vẫn còn muốn mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa.

“Chàngmuốn mua luôn cả Sơn trang Minh chủ luôn không?” Thời Sênh chống nạnh quát Kỳ Ám.

Kỳ Ám nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi ra vẻ chính trực nói: “Có chút khó, nhưng nếu Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nguyệt thích, ta cũng thể thử xem sao.”

Thời Sênh xoa trán, may người này sinh thời cổ đại, nếu đổi lạithời hiện đại, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ là kiểu bá đạo... phi, tổng tài trung khuyển*.

* Trung khuyển: rất nuông chiều, nghe lời người yêu.

Một lời không hợp liền mua.

“Đừng mua nữa, mau đi thôi.” Thời Sênh kéo Kỳ Ám đi tới Sơn trang Minh chủ.

Kỳ Ám hơi thất vọng nhìn thứ đồ vừa nãy còn chưa kịp trả tiền mua.

“Chàng muốn gϊếŧ ai?” Dọc đường đi Thời Sênh không hỏi Kỳ Ám, Kỳ Ám cũng không nói hắn rốt cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 là muốn gϊếŧ ai.

“Trác Việt.”

Trác Việt?

Cái tên này...

F**, Minh chủ đương nhiệm!

Thân phận cao quý, thân thế tốt đẹp, thực lực mạnh mẽ, người nàydanh tiếng trên giang hồ rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tốt, nếu không thì cũng không đảm đương nổi vị trí Minh chủ này.

Kỳ Ám chỉ nóithù với Trác Việt, còn thù hận thế nào Kỳ Ám không nói cụ thể. Thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Sênh nhìn hắn xu hướng hắc hóa, cũng không dám hỏi tiếp.

Phượng Từ bị hắc hóa thật đáng ghét quá.

không thiệp mời nên họ không thể quang minh chính đại đi vào, hai người chỉ thể chuồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào.

Lúc này thực ra đại hội Minh chủ đã bắt đầu rồi. Đương nhiên họ không phải đến tham dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đại hội Minh chủ, cho nên đã bắt đầu hay chưa cũng không quan trọng.

một vị diện trước đó, Thời Sênh cũng đã từng tham gia đại hội Minh chủ, còn làm náo loạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả đại hội Minh chủ nhà người ta lên.

[... chủ xin hãy khống chế sức mạnh hồng hoang của cô, xin đừng gây chuyện nữa.] Hệ thống tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chức trách cảnh báo. Tuy không tác dụng hết, nhưng thân làm một Hệ thống, cũng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giữ được đạo đức nghề nghiệp.

Thời Sênh không quan tâm đến Hệ thống, quay đầu nói với Kỳ Ám, “Bây giờ lẽ Trác Việt đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chủ trì đại hội Minh chủ, chúng ta xông thẳng đến đó gϊếŧ đi?”

Kỳ Ám: “...” Tại sao phải xông thẳng đến đó gϊếŧ?

Bọn họ tổ chức sát thủ!

Tổ chức sát thủ chính âm thầm ám sát, hiểu chưa?

Kỳ Ám ngắm nhìn Thời Sênh đang nóng lòng muốn hành động, trong lòng thở dài, hắn kéo Thời Sênh đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một nơi hẻo lánh.

“Thế thì chúng ta đây làm gì?” Thời Sênh không thoải mái nhìnxanh xung quanh và đóa hoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hồng nhỏ xinh đẹp nổi lênbên cạnh Kỳ Ám.

Đóa hồng nhỏ Kỳ Ám nói: “Đợi Trác Việt.”

Sênh Tự Phụ online, “Xông đến gϊếŧ luôn xong, sao còn phải đợi hắn, hắn lấy đâu ra thể diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớn thế mà bắt ông đây đợi chứ.”

Đóa hồng nhỏ Kỳ Ám ôm Thời Sênh vào trong lòng, “Ta muốn bên nàng lâu thêm một chút.”

“Chúng ta thể gϊếŧ người xong rồi về phòng mài giũa tình cảm mà.” Nói cứ như thể trước đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta chưa từng bên nhau vậy.

Kỳ Ám: “...” Gϊếŧ người xong còn thể về phòng mài giũa tình cảm, tâm của vợ nhà hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108bao nhiêu mạnh mẽ thế?

Kỳ Ám không cho Thời Sênh đến thẳng đó gϊếŧ người, nên Thời Sênh đành phải ngồi bên cạnh hắn, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108kịch hay xem, cũng không đánh nhau, sao quãng thời gian này trôi đi chậm thế...

Thời Sênh cầm ngón tay của Kỳ Ám mà nghịch. Kỳ Ám bị làm cho chút nóng nực trong lòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Tiểu Nguyệt, yên tĩnh nào.”

“Ta đi lên đó xem kịch hay, chàng tự mình trông chừng đi.” Thời Sênh nhảy từ trên cây xuống.

Kỳ Ám: “...” Nhìn thử vợ nhà người ta, rồi nhìn vợ nhà mình, Kỳ Ám cảm thấy những ngày tháng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sắp không thể qua được nữa rồi.

Một lời không hợp liền bỏ hắn lại một mình.

Hắn sa sầm mặt đuổi theo, đi cùng xem kịch hay, khi sắp tàn cuộc lại chuồn trở lại.

“Tiểu Nguyệt...” Kỳ Ám kéo Thời Sênh, “Nàng định làm gì?”

Thời Sênh ôm bụng, “Buồn tiểu.”

“...” Vành tai Kỳ Ám đỏ rực lên, sao nàng ấy có thể nói ra tự nhiên đến thế, hắn nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chóng nhìn xung quanh, “Cẩn thận đó, đi nhanh về nhanh.”

Kỳ Ám nhìn thấy Trác Việt về phòng, nhưng Thời Sênh vẫn chưa quay lại, hắn chút không yên tâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên chưa ra tay.

Khoảng một nén hương sau, Thời Sênh mới xuất hiện.

“Sao lại đi lâu như vậy?”

“Bị đi ngoài.” Thời Sênh mặt không đổi sắc nói.

Kỳ Ám nhẹ chau mày, sau đó lại gần ngửi ngửi, “Nàng vừa gϊếŧ người?”

Thời Sênh giơ tay lên ngửi, nhỏ tiếng cằn nhằn, “Mũi chàng mũi chó sao?”

ràng không hề để dính máu vào người, sao hắn vẫn ngửi ra được mùi máu tanh chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Ánh mắt Kỳ Ám trầm xuống, hắn không nói lời nào nhìn Thời Sênh, Thời Sênh bị nhìn đến toàn thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mất tự nhiên, “Ai, đừng nhìn ta như vậy, gϊếŧ một người thôi mà, sao thể để Các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chủ động thủ được chứ.”

Vợ của sao thể làm chuyện đẫm máu như thế được.

Hắn chỉ cần phụ trách dung mạo như hoa là đủ rồi.

[...] hơ, vậy trước đây ai người sai hắn đi gϊếŧ người? thiểu năng à?

Thời Sênh cầm lấy tay Kỳ Ám, đặt lên môi hắn một nụ hôn, “Ta hy vọng khi ta mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì tay của chàng mãi mãi sạch sẽ, chỉ chạm vào một mình ta thôi.”

Giọng nói của rất nhẹ, nhẹ như đang thủ thỉ.

Lòng Kỳ Ám co rút lại, dường như chỉ trong chốc lát đã bị bàn tay lớn hình bót chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lấy trái tim, nỗi đau dần lan tràn khắp nơi, cảm giác nghẹt thở khiến hắn hơi cong người lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bờ môi khẽ mở, hấp cũng loạn nhịp.

Sắc mặt Thời Sênh thay đổi, “Sao vậy?”

chỉ bày tỏ một chút thôi mà, sao bỗng nhiên hắn lại tỏ vẻ như sắp chết đến nơi thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chứ?

Kỳ Ám để đầu trên vai Thời Sênh, ôm chặt lấy cô, giọng nói đè nén, “Không biết, bỗng nhiên thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khó chịu quá.”

Khó chịu đến mức hắn muốn móc tim lôi ra ngoài.

Hắn đang sợ hãi.

Nhưng đang sợ hãi điều gì, chính hắn cũng không biết.

Đó phản ứng đến từ nơi sâu thẳm trong linh hồn.

Kỳ Ám càng ôm càng chặt, dường như hắn muốn hòa vào thành một thể với Thời Sênh. Thời Sênh bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ôm chặt đến không thở nổi, khuôn mặt bị ép đến đỏ bừng, “Kỳ Ám, chàng phát điên gì thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 buông ông đây ra.”

Kỳ Ám nghe thấy giọng nói khó chịu của Thời Sênh. Hắn nhanh chóng buông Thời Sênh ra, lo lắng nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cô, “Tiểu Nguyệt.”

Thời Sênh thở hổn hển hai cái, cái tên thiểu năng này, bên cạnh ngươi sẽ nguy hiểm đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tính mạng.

[...] Hệ thống sợ màn tiếp theo chính là cảnh Thời Sênh nói kiên quyết không cần loại người này, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quay đầu đi thẳng.

nín thở đợi một lúc, nhưng Thời Sênh vẫn chỉ đứng đó thở hổn hển, trong đầucác kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 oán giận Phượng Từ, nhưng không hề có ý muốn chia tay.

“Tiểu Nguyệt...” Kỳ Ám vẫn còn lo lắng, “Nàngđauđâu không? Ta xoa bóp cho nàng.”

Xoa cái ông nội ngươi ấy!

Thời Sênh trừng mắt nhìn. Kỳ Ám lập tức cúi đầu, một bộ dạng vẻ như làm sai chuyện gì.

Hắn nhỏ tiếng nói, “Nàng không thích ta gϊếŧ người, vậy thì sau này ta không gϊếŧ người nữa.” sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì Khiên Các nhiều sát thủ như vậy, hắn thể ra lệnh cho thuộc hạ làm...

Kỳ Ám bỗng ngẩn người, khóe miệng lan tràn một nụ cười khổ.

Hắn không còn nhiều thời gian nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Boss Là Nữ Phụ, Boss Là Nữ Phụ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Boss Là Nữ Phụ Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Boss Là Nữ Phụ Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Boss Là Nữ Phụ Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Boss Là Nữ Phụ Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Boss Là Nữ Phụ Xuyên Nhanh, truyện Xuyên Nhanh hay, Boss Là Nữ Phụ full, Boss Là Nữ Phụ online, read Boss Là Nữ Phụ, Mặc Linh Boss Là Nữ Phụ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1095 — Boss Là Nữ Phụ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc