GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 114: Ta rất nhanh sẽ đuổi kịp

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: May22

Thời điểm Kỳ Nghiêu mang theo Dung Chiêu đến một sơn động, trong nháy mắt sắc trời bên ngoài liền tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sầm, không một chút ánh sáng, duỗi tay cũng không thấy năm ngón.

Kỳ Nghiêu trong động sờ soạng chốc lát, một đống lửa nho nhỏ mới chậm rãi bốc lên, chiếu sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sơn động nhỏ hẹp này. Hắn đứng dậy đi trở về cửa động, dùng cây chất đống ở cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động đem cửa động che lại.

Trong sơn động thực sạch sẽ, Dung Chiêu ôm Vu Hoan chọn một nơi tương đối gần bên trong, mềm nhẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đem Vu Hoan đặt xuống, lại cẩn thận kiểm tra một lần tình trạng của nàng.

Kỳ Nghiêu vẫn luôn dùngquang chú ý động tác của Dung Chiêu, nhìn đến hắn cẩn thận đối đãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vu Hoan như thế, đáy lòng hơi hơi chút chua xót.

“Buổi tối nơi này rất nguy hiểm, ngươi trước nghỉ ngơi một chút, ta canh gác.” Kỳ Nghiêu một bên chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thêm củi, một bên nói với Dung Chiêu.

“Không cần.” Hắn không cần nghỉ ngơi.

Bị cảm cự tuyệt, Kỳ Nghiêu cũng không giận, chỉyên lặng đi đến cửa động, ngồi xuống, tầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt xuyên thấu qua khô nhìn về phía bên ngoài.

Dung Chiêu ý vị không nhìn bóng dáng hắn một hồi lâu.

Bên ngoài thỉnh thoảngtiếng gào rống vang lên,trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy, chấn động đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mức núi đá đều phải run rẩy.

Thanh âm liên tục thời gian rất dài, Kỳ Nghiêu tựa hồ đã quen với thanh âm này, dựa vào cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động thế nhưng đã ngủ rồi. Cho tới nay đều một mình hắn, căn bản không dám ngủ, hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tại thật vất vả mới người, cũng mặc kệ đối phương thể hay không xuống tay với mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngủ thật sự trầm.

Dung Chiêu kiếm linh, xác thật không cần nghỉ ngơi, hắn thử khôi phục thần lực, chínhmặc kệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hắn nỗ lực như thế nào, đều không thể làm thần lực ngưng tụ lại.

“Rống ——” Thanh âm linh thú gào rống đột nhiên lớn lên,giống như ngay bên tai.

Kỳ Nghiêu bị thanh âm kia đánh thức, thân hình nhanh chóng đứng lên, vạch ra một cái khe hở, hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài cửa động nhìn xung quanh.

“Không xong.” Kỳ Nghiêu vội vàng trở về trong động, thuần thục dập tắt đống lửa, “Linh thú phát hiện nơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này, chúng ta phải nhanh chóng rời đi, ngươi…… Ôm nàng không thành vấn đề sao?”

Dung Chiêu nhìn Vu Hoan, hơi hơi gật đầu, ý bảo chính mình không thành vấn đề.

Khi Kỳ Nghiêu đem ánh lửa hoàn toàn dập tắt, sơn động liền cùng bên ngoài giống nhau, dung nhập trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bóng đêm.

Kỳ Nghiêu phát ra một ít tiếng vang, ý bảo Dung Chiêu đuổi kịp.

Sơn động này một ngọn núi loạn thạch, dưới chân tự nhiên cũng đều cục đá, Dung Chiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ôm Vu Hoan, còn phải phân biệt vị trí Kỳ Nghiêu, cho nên đi có chút chậm.

Kỳ Nghiêu phía trước không ngừng phát ra thanh âm rất nhỏ, để cho Dung Chiêu đuổi kịp chính mình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Phía trên cục đá rơi xuống cùng thanh âm linh thú thô suyễn, nói vậy chúng đã tới nơi sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 động của bọn họ vừa rồi.

“Có thể mau lên một chút không? Buổi tối linh thú thể sử dụng linh lực.” Kỳ Nghiêu thanh âm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108phía trước vang lên, ép xuống rất thấp.

Kỳ Nghiêu đáy lòng cùng nôn nóng, linh thú nơi này buổi tối sẽ khôi phục năng lực, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính diện đối địch, bọn họ tuyệt đốitrốn không thoát đâu.

Dung Chiêu hơi hơi ngừng lại, sau đó tăng nhanh tốc độ.

Nhưng chỉ trong chốc lát, linh thú từ phía trên lao xuống, đem Kỳ Nghiêu cùng Dung Chiêu bao vây không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một kẽ hở.

Trong bóng đêm, đôi mắt linh thú tản ra u quang, nhìn qua vạn phần dọa người.

Kỳ Nghiêu tới gần Dung Chiêu, cảnh giác nhìn chằm chằm linh thú xung quanh, nghiêng đầu nói với Dung Chiêu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ngươi mang theo nàng chạy trước, ta lót sau.”

Dung Chiêu đáy mắt hiện lên một tia quái dị, khó được mở miệnghỏi, “Ngươi thể đối phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng nó?”

Khuôn mặt Kỳ Nghiêu ẩn trong bóng đêm lộ ra một tia cười khổ, hắn làm saothể đối phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đám linh thú này, nhìn đến chúng đều chỉ có thể chạy.

Chính hai người này cứu A Cửu, hắn thiếu nợ bọn họ, tự nhiên phải trả lại.

Dung Chiêu đem Vu Hoan phóng tới lòng ngực Kỳ Nghiêu, nhàn nhạt nói: “Mang theo nàng rời đi nơi này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta rất mau sẽ đuổi kịp.”

“A?” Kỳ Nghiêu luống cuống tay chân ôm Vu Hoan, thanh âm chút lớn, linh thú bên kia tức khắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 táo bạo lên, hồng hộc nhón chân vồ tới.

“Đi!” Dung Chiêu đẩy Kỳ Nghiêu một cái, Kỳ Nghiêu lảo đảo lui lại mấy bước, tiếng gió nổi lên.

Kỳ Nghiêu rối rắm nhìn trong bóng đêm một cái, lại cảm giác được trọng lượng trong lòng, hắn hạ quyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tâm, tầm mắt bốn phía tuần tra một vòng, xem chuẩn kẻ hở lộ ra, chạy ra khỏi vòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vây linh thú y.

Kỳ Nghiêu thể lực trong mấy ngày đây đã đề cao rất nhiều, hơn nữa đối với phụ cận tương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đối quen thuộc, rất mau liền bỏ rớt linh thú truy đuổi phía sau.

Hắn không dám dừng lại, hắn không biết những linh thú đó có thể hay không từ một địa phương khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên nhảy ra, cho nên một lòng bất ổn, tất cả đềukhẩn trương cùng thấp thỏm.

……

Vu Hoan hônmột đoạn thời gian rất dài, trong cơ thể không linh lực, linh hồn chi lực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng bạc nhược đến đáng thương, nếu không phải bản thân nàng năng lực chữa khỏi cường đại, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sợ thời gian khôi phục còn phải kéo dài hơn rất nhiều.

Nàng trợn mắt liền nhìn thấy một nam nhân xa lạ, nàng đang bị hắn ôm vào ngực.

Vu Hoan tay chân cùng sử dụng dậy, làm bừng tỉnh Kỳ Nghiêu. Kỳ Nghiêu màng màng mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt ra, liền nhìn thấy Vu Hoan đang lảo đảo đứng lên, hắn vội từ trên mặt đất đứng lên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 duỗi tay muốn đỡ Vu Hoan.

“Ngươi đừng lộn xộn, trên người của ngươi……”

“Ngươi ai? Dung Chiêu đâu?” Vu Hoan đánh gãy lời Kỳ Nghiêu, ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Nàng lúc này chỉ một suy nghĩ, Dung Chiêu như thế nào sẽ không bên cạnh nàng?

Hắn tuyệt sẽ không ném mình cho một người xa lạ.

Kỳ Nghiêu đáy lòng chút phát run, ánh mắt hai người này nhìn người khác, sao đều đáng sợ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy?

“Ta không biết.” Kỳ Nghiêu chịu đựng sợ hãi dưới đáy lòng, “Lúc trước chúng ta gặp linh thú, hắn cản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phía sau, vẫn luôn không theo kịp.”

Kỳ Nghiêu không nói chính là, lúc này cách hôm bọn họ gặp được linh thú tập kích đã qua ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngày, công tử kia nếuthể theo kịp đã sớm theo kịp.

Vu Hoan chợt lắc mình tiến lên, bóp chặt cổ Kỳ Nghiêu, năm ngón tay hơi hơi dùng sức, trầm giọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói: “Dung Chiêu đâu?”

Kỳ Nghiêu làm sao nghĩ đến Vu Hoan sẽ động thủ, hơn nữa bộc phát ra lực lượng như vậy, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể của nàng ràng……

“Khụ khụ……” Kỳ Nghiêu xanh cả mặt, hô hấp khó khăn, “Ta thật sự không biết…… Ta…… Ta Kỳ Nghiêu…… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ngươi không quen biết ta…… Ta sao?”

Vu Hoan nhíu mày, cũng không nhìn Kỳ Nghiêu, dưới đáy lòng gọi Dung Chiêu vài tiếng, chính là không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bất luận cáiđáp lại, nhưngkhế ước vẫn còn, chứng minh Dung Chiêu hẳn không quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đáng ngại.

Nàng hơi hơi buông tay, “Thời điểm ta hôn mê đã xảy ra cái gì?”

Mặt Kỳ Nghiêu đỏ lên thiếu dưỡng khí, hắn chỉ chỉ bàn tay Vu Hoan còn bóp cổ mình, Vu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Hoan nhíu nhíu mày, một lát mới thong thả buông ra, “Đừng ra vẻ, cẩn thận khó giữ được cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mạng nhỏ này.”

Kỳ Nghiêu cười khổ một tiếng, vuốt vuốt cổ mình, “Ta nếu muốn hại ngươi, đã sớm xuống tay, tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải chờ ngươi tỉnh lại.”

Vu Hoan thần sắc hơi cứng lại, biết người nam nhân này nói lý.

Chính thói quen lâu năm làm nàng không thể tin hắn, cho nên cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hung thần ác sát nói: “Ít nói nhảm.”

Kỳ Nghiêu đáy lòng rất bất đắc dĩ, đành phải đem chuyện hắn gặp được bọn họ, đến sau lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị linh thú truy đuổi, Dung Chiêu để hắn mang theo nàng trốn chạy, từ đầu tới cuối không sót © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một chữ nói ra.

Nghe xong Vu Hoan liền trầm mặc, sắc mặt âm trầm đến dọa người, quanh thân đều tràn ngập một cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm giác áp bách quỷ dị.

Kỳ Nghiêu đến thở cũng không dám thở mạnh, kinh hồn táng đảm nhìn chằm chằm Vu Hoan.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 full, Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1 online, read Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1, Mặc Linh Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 114 — Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai 1

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc